Quên…


Tự dưng lại hỏi chính lòng mình rằng, bao lâu mình sẽ quên? Một câu hỏi đặt ra, và khiến cho mình đau đáu về nó. Đã từ lâu không dám đi về thành phố ấy, cũng không dám chạm vào những gì thuộc về quá khứ, vì biết chắc lòng mình sẽ đau. Có đôi lúc nghĩ rằng, ừ mình đã quên. Mình không còn vướng bận vì chiếc hộp bí mật nữa. Mình đã quên phức nó rồi.

Vậy mà, tháng ngày trôi qua…

Hóa ra mình vẫn còn tỉ mẩn, vẫn còn nâng niu từng kí ức một, và nhẹ nhàng cất giữ nó vào chiếc hộp nhỏ xinh. Ngăn kí ức nào cũng có hình bóng của J. Ngăn nào cũng có hình ảnh của những chiếc lá rơi, và chàng thư sinh âm thầm nhặt từng chiếc lá.

Mình tự hỏi lòng, thời gian liệu có thể làm cho người ta quên được không? Những câu hỏi ấy cứ đeo đăng đẳng không thôi, và mình chợt nhận ra, không gì có thể thay đổi được lòng mình được. Rõ ràng là đã trải qua biết bao nhiêu biến cố, biết bao nhiêu nỗi phiền muộn ưu tư, mà sao mình vẫn không thể quên? Mình đặt cho mình biết bao nhiêu là mục tiêu trong cuộc sống, biết bao nhiêu là cách ứng xử, vậy mà trước nỗi-nhớ, mình lại trở thành một người bất lực. Mình yếu đuối, mình nhu nhược, mình không phải là chính mình.

Mình đang sống bằng những tháng ngày tự dặn lòng không còn nhớ nữa. Nhưng sao đụng chạm bất cứ thứ gì trên đời, mình vẫn có thể nghĩ ngợi mong lung? Mình không biết quá-khứ bây giờ thế nào. Nhưng với mình, quá-khứ vẫn là một thiên thần trong câu chuyện kể.

Ngày xưa và ngày nay vẫn có khác gì nhau đâu. Thiên thần và người phàm thì không bao giờ có kết quả tốt đẹp với nhau. Đôi khi tự an ủi rằng, quá-khứ đã mọc cánh, và bay đi về nơi khác. Những nơi quá-khứ đến sẽ tràn ngập tiếng cười. Chắc hẳn là vậy! Mình ngày xưa vốn là đứa hay cười, sao bây giờ lại trầm mặc và cô đơn? Mình đã đánh mất tất cả, hay quá-khứ đã làm cho mình nhận ra, vốn dĩ mình là người cô đơn?

Bản nhạc ấy, thành phố ấy, những chiếc lá mỏng manh ấy, là những vết đau vẫn tồn tại trong tim mình. Mình sẽ làm cách nào để quên, hay mình vẫn cứ để cho vết đau âm ỉ trong lòng? Liệu mai này, quá-khứ có còn là người xoa dịu vết đau nữa hay không? Mình vẫn từng đêm vỗ về vết thương, và mong cho thời gian sẽ làm mình quên đi tất cả.

Nhưng,
Biết bao lâu mình mới có thể quên được một người?

3 Responses to “Quên…”

  1. Nhớ tới giờ, tới chết luôn chớ quên làm chi

  2. chuotrain Says:

    Nhớ nhìu quá nhức đầu lắm anh ơi…

  3. Em cũng đang cần quên đi một ngưòi bạn thuở ấu thơ !!
    Đã nhìn thấy nhau trong suốt tám năm thì quên thật sự rất khó !
    Tuy em chẳng có cái gì để lưu lại cả nhưng trái tim thì cũng cất giữ quá nhiều rồi !
    Ôi ! Tai sao chỉ 16 tuổi mà có thể kết thúc cuộc sống như thế nhỉ ! Chẳng có một lần nói chuyện cho ra hồn ! Toàn đùa với chả giỡn !!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: