Sa đọa


Trở về căn phòng lạnh lẽo mớinhận thấy vài dòng chữ của bạn viết vội vàng trên giấy trắng. Vài dòng nhắn nhủtrước lúc bạn đi xa… Tự dưng thấy buồn, và quặn thắt trong lòng. Đây không phảilà lần đầu tiên giữa tôi và bạn chọn cách nói cho nhau nghe bằng những lá thư.Nhưng có lẽ đây là lá thư mà khi đọc xong, lòng tôi cảm thấy buồn và trống vắngnhất. Dẫu biết rằng bạn đã đi xa trước khi đọc lá thư này. Nhưng nhìn những conchữ bạn nắn nót gửi cho tôi, với vài lời nhắn nhủ vội vàng, tự dưng nước mắttôi chảy dài, những con chữ cứ quẩn quanh trong đầu, có cảm giác như bạn vừanói xong, rồi loanh quanh đi đâu đó. Chứ làm sao dám tin rằng, bạn đã đi xa.

Những lần trước, chúng ta cũngtừng chọn cách viết thư gửi cho nhau khi cả hai xảy ra chuyện gì đó, một sự bứcbối không thể nói lên được bằng lời, thế là ta viết thư cho nhau. Nhưng buồncười là khi viết xong, lại ngại ngùng không dám đưa ra cho ai đọc. Thế là cứgiấu nhẹm đi, đến khi mọi chuyện đã được giải quyết rõ ràng thì mới lòi ranhững lá thư. Những lá thư được tìm thấy khi tình cờ thu gọn lại chồng sách,sắp xếp lại mớ đĩa nhạc, đĩa phim nằm bầy hầy trên gác, mới giật mình thấy đượcnhững lá thư. Đọc những con chữ hằn học, trịnh trọng trong thư, tự dưng phá racười. Thế là cất lá thư vào trong ngăn cặp, chờ cho ai đó về, rồi bắt đầu trưnglá thư ra để chọc quê. Vừa mới cầm lá thư đưa ra, thì mới biết được rằng, ngườiấy cũng đã kiếm được lá thư của mình nằm ở xó xỉnh nào đó, và đã giấu biến đi.Tự dưng thấy buồn cười, thấy vui vui, thấy hạnh phúc. Tự dưng cũng không hiểutại sao lúc đó chúng ta lại chọn cách viết thư? Nhưng rồi mọi chuyện đã đượcgiải quyết êm xui trước khi chúng ta ngồi đọc lại những lá thư đó? Thế mớibiết, chúng ta dành tình cảm cho nhau ở những gì trong trái tim mình, chứ đâuphải ở những con chữ được viết một cách trịnh trọng trong thư.

Vậy mà hôm nay, lại đọc được mộtlá thư. Không trịnh trọng, không hằn học, chẳng có sự hờn dỗi nào, chỉ toàn làyêu thương, thế mà sao buồn quá đỗi. Lá thư được đặt cẩn thận trên bàn phím máytính, với những dòng chữ: Chuột Rain ráng giữgìn sức khỏe, đừng thức khuya quá, khi đọc sách nhớ bật đèn lên cho đủ ánhsáng,…v…v… , những dòng hứa hẹn, những viễn cảnh tốt đẹp cho một tương lai…

Trước những ngày bạn đi, tôikhông dám về nhà. Cứ ngủ bờ ngủ bụi ngoài đường, có những đêm ngả gục trên bànlàm việc của công ty cho qua những ngày tháng. Tôi sợ phải chứng kiến cảnh bạnthu xếp đồ đạc, tôi sợ phải nhìn thấy bạn gom mọi thứ vào ba lô, tôi sợ cảmgiác khi phải làm cuộc tiễn đưa một ai đó, hay tôi sợ chính bản thân mình,không đủ bình tâm để chấp nhận một cuộc chia ly. Khoảng thời gian đó đủ để tôirơi vào trạng thái khủng hoảng, hoang loạn, sống cuộc đời với trí não của thằngđiên. Chạy xe trên đường, tự dưng tôi hét toáng lên, tôi khóc tức tưởi, tôichạy vô định mà không biết mình sẽ về đâu… Và tôi có còn là tôi nữa không, khitôi chẳng thể làm bất cứ động thái gì để giữ bạn lại.

Sáng thứ bảy, trời mưa phùn lấtphất. Hẹn khách hàng tại một quán cà phê, tự dưng ước gì một ngày nào đó cũngcó thể cùng bạn đến những nơi như thế này. Từ ngày quen nhau, tôi chưa bao giờcùng bạn đặt chân vào một quán cà phê. Có một lần rủ bạn đi ăn kem, ở quán XYZnghe nói kem ngon lắm. Bạn hỏi, kem ở đó bao nhiêu một ly. Tôi ước chừng khoảng20 – 50k thôi. Thế là tối hôm sau, bạn đem về một hộp kem to đùng, bảo mình ăncho hết, giá rẻ thôi, chỉ khoảng 35k một hộp nửa kí. Ăn hết đi, khi nào muốn ănkem nữa, thì nói cho bạn biết, bạn sẽ mua tiếp một hộp thứ hai. Đừng bao giờ phíphạm tiền bạc kiểu đó. Thế là từ đó, chẳng dám rủ bạn đi đâu.

Đồng nghiệp mãi huyên thuyên vớikhách hàng về những kiến thức chuyên môn. Khách hàng thì cứ hỏi mãi mình chuyệnyêu đương, bồ bịch. Không biết nên buồn hay vui, nhưng thật tình vô cùng ngại ngùngkhi kể chuyện mình yêu một ai đó, khi người đó cũng chuẩn bị đi xa. Nhìn ngoàitrời, mưa vẫn còn lất phất, ngày một nặng hạt hơn. Cầm chiếc điện thoại trêntay, soạn một tin nhắn: “Bạn ngủ lại một đêm đi, ngày mai hết mưa bạn đi sớmnhé. Trời mưa như vầy, đi xa rất nguy hiểm”. Nhưng rồi lại save tin nhắn lại,chẳng gửi đi. Mình không muốn bất cứ động thái nào của mình có thể ngăn cảnquyết định của bạn. Chỉ mong rằng con đường bạn lựa chọn, luôn luôn là đúng,luôn luôn bình an với tâm hồn khờ khạo của bạn.

Về đến công ty với vẻ mặt phờphạc, anh đồng nghiệp rủ đi ăn. Thôi mệt mỏi quá rồi, chẳng muốn ăn uống gì cả.Thế là ăn mì gói. Có lẽ mình đã chẳng còn tâm trí gì nữa, phải không? Mưa saomà buồn quá. Càng lúc càng ồ ạt hơn. (Không biết tự bao giờ, mỗi lúc nhìn mưađều có cảm giác mông lung) Bạn gọi điện đến, nói: đi nha. Mình ừ, bạn đi đi,nhớ mặc áo mưa vô nhé. Rồi bạn định nói gì đó, mình cũng định nói gì đó. Nhưngcuối cùng chẳng ai nói gì. Bạn đi nha, chừng nào bạn về? Mình nhớ bạn nhiềulắm, bạn đi thấy không ổn thì quay về nhé, đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe nha. Ôitrời, định nói biết bao thứ, nhưng có nói được gì đâu. Đầu dây bên kia bạn nghĩgì, bạn có nghĩ rằng mình vô cảm không?

Đêm hôm đó, mình là thằng điên.Long ngông thơ thẩn ngoài đường rồi ngã gục trước nhà người bạn. Sáng, T chởmình đi ăn, chở đi loanh quanh công viên, rồi cuối cùng vô nhà sách. Lựa đượcvài quyển sách hay, thì nhận được điện thoại của bạn. Bạn hỏi đang ở đâu, trả lời: đang ở nhà sách. Bạn ồ lên ngạc nhiên, vì bạn cũng đang ở nhà sách nè. Đếnphiên mình cũng ngạc nhiên, sao những lần trước mỗi lần tui rủ đi nhà sách, đềucằn nhằn dữ lắm mà. Sao bây giờ lại đi nhà sách vậy. Bạn nói cũng không biếtnữa, tự dưng bây giờ lại có ý định đọc sách. Bạn bảo mình đọc tên cho bạn vàiquyển sách hay, bạn nhất định sẽ mua hết cho bằng được. Rồi cúp máy.

Ôm chồng sách về công ty, địnhnghỉ ngơi tắm rửa tí rồi đọc sách, chưa kịp làm gì thì bị đuổi :D. Lết xác vềcăn phòng xưa, đàn cá ngơ ngác nhìn mình, đàn rùa trồi lên lặn xuống, có cảmgiác như mình xa lạ với chúng. Mới chợt nhớ hình như mình quên cho nó ăn mấyngày nay :D. (May mà chẳng con nào chết).

Loay hoay một hồi thì thấy lá thưcủa bạn, tự dưng buồn, tự dưng khóc. Nằm bất động một hồi lâu, bèn soạn cho bạnmột tin nhắn hỏi thăm: Mua được quyển sách nào rồi?

Bạn gọi lại, hỏi han mình chuyệnmấy ngày nay. Mình hỏi bạn: bao giờ về?

– Chừng nào cái mặt hết thấy ghét thì về!

Ôi trời! Còn hy vọng được không???

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: