Giấc mơ đêm…


https://i1.wp.com/image.tin247.com/kenh14/080817092143-86-148.jpg

Không hiểu sao trong giấc mơ tôi, mỗi lần hốt hoảng, tôi đều cất tiếng gọi “anh T”. Và kể cả những lần tôi rì rầm trong miệng, cũng ít nhất một lần tôi kêu tên anh.

Lạ một điều, tôi chẳng biết anh là ai, có mối quan hệ gì với tôi. Tôi chẳng thể nào lý giải được cho những giấc mơ kì quặc của mình. Một cái tên vô định nào đó, nhưng lại là niềm tin, và chỗ dựa cho tôi trong những cơn hốt hoảng. Anh là một ma lực nào, cứ mãi ám ảnh tôi suốt thời gian qua!

Trước lúc chợp mắt, tôi lại thấy chiếc bóng anh lờn vờn như một ảo ảnh ngay tấm rèm che cửa. Cười với tôi, nói chuyện hiền hòa. Anh đến nhẹ nhàng như một con gió thoảng. Rồi cuối cùng cũng theo gió mà đi.

Anh T…

Tôi điểm lại những người mà tôi đã quen. Chẳng có ai tên T, có chăng chỉ là một thằng bạn từ hồi nối khố. Vậy anh là ai, anh là ai mà lại theo tôi suốt những giấc mơ nối dài cả tuần liền…

Và con số ấy, con số tôi gặp nhiều lần trong mơ. 09875… một con số di động cứ đeo đẳng lấy tôi. Tôi vội vàng lưu vào phone – book với tên gọi “Giấc mơ”.

Con số liên tục nhắc nhở tôi về anh. Và liên tục… nhá máy, quấy rối tôi trong mơ.

Một ngày nọ, trong giấc mơ tôi, tôi lại nhận được cú phone từ con số ấy. Giọng bên kia dây là một người con gái trẻ tuổi. Và ân cần miêu tả chân dung của anh T.

Không má lún đồng tiền, không răng khểnh, không kính cận. Đó là những chi tiết tôi thường miêu tả cho nhân vật nam trong truyện ngắn của mình.

Nhưng tại sao anh lại ám ảnh lấy tôi?

Ngay cả những cái tên mà tôi rất thích như: Quân, Huy, Hải… sao tôi lại không kêu, mà lại giật mình kêu lấy “anh T”.

Có lẽ tôi stress thật sự. Những giấc mơ dài kì cứ ám ảnh lấy tôi suốt một thời gian qua. Vang vọng bên tai tôi luôn có tiếng an ủi, vỗ về, thì thào của một ai đó. Và những giấc mơ cứ xuất hiện hình ảnh một anh thanh niên trẻ, với tên gọi là T.

Con số ấy tôi vẫn còn lưu.

Một ngày nọ, tôi mạnh dạn nhắn tin vào số máy 09875… với nội dung: “Có phải bạn là giấc mơ của tôi?”. Chẳng ai hiểu tôi đang làm gì, và tôi cũng chẳng hiểu nỗi mình. Có một động lực nào khiến tôi phải làm thế. Khi tin nhắn đang ở chế độ “sending” tôi mới giật mình hốt hoảng. Muốn chặn lại dòng tin đó, nhưng tất cả đã muộn màng.

Ít phút sau, tôi nhận được reply: “Xin lỗi, mình không phải là giấc mơ của bạn!”.

Tôi thất thểu như một cọng cỏ hoang. Giấc mơ và đời thực gần gủi nhau như thế, nhưng lại chẳng bao giờ là của nhau.

Vẫn là anh T trong những giấc mơ tôi. Anh biết bay! Và một ngày nọ, tôi thấy mình đang ở một đám mây mờ, và trôi vô định. Tôi mới biết rằng, ước mơ được tung bay đã hình thành, và in sâu trong tiềm thức của mình bấy lâu!

Và gió thoảng… Tôi chới với giữa một biển trời phiêu lãng. Tôi bừng dậy với những giọt mồ hôi tuôn dài, và cũng không quên kêu tên anh!

Đời thực. Số máy ấy bắt đầu nhá máy tôi liên hồi sau lần nhắn tin lúc trước. Cảm tưởng có điều bất an đang đến. Tôi bắt đầu lo sợ cho số phận của mình.

Và rồi, tôi mạnh dạng gọi đến số 09875…

Đầu dây bên kia trả lời, một giọng nam :”Alô, T nghe đây!”

Chiếc điện thoại vuột khỏi tầm tay

tôi không hiểu nỗi mình…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: