Mình là gì của nhau?


https://i1.wp.com/hinh.vietgiaitri.com/uploads/pic9/VietGiaiTri.Com-151340-1222936835.jpg

Tôi không nhẩm đếm được là tôi và bạn đã xa nhau bao nhiêu lâu rồi, chỉ giật mình nhớ là: mình xa nhau lâu quá! Lâu đến mức độ tôi an phận rằng, cuộc đời của tôi đã không còn bạn bên cạnh. Tôi không còn cảm giác trông mong, ước ao… rằng bạn sẽ về bên tôi. Bởi tôi đã nhận ra sự thật rằng, bàn tay mình lạnh hoang, và khô khốc, bàn tay tôi lẻ loi giữa biển người, và đơn độc.

Mỗi ngày tôi đi làm về, về đến phòng, tôi vẫn là người mở cái ổ khóa hoen ố, mở cánh cửa cũ mèm, đưa tay bật công tắc điện, mọi thứ diễn ra vắng lặng, và buồn tẻ đến lạnh người. Tôi không còn cái cảm giác sợ đụng nhầm bàn tay ai đó, sợ nghe ai đó trách móc về căn phòng bừa bộn của mình.

Và tự dưng tôi nhớ bạn, nhớ kinh khủng, nhớ điên cuồng. Tôi vẫn còn nhớ mãi cảm giác tôi buông tay để cho bạn đi, giữa đêm khuya đầy mưa gió. Tôi cứ nghĩ rằng bạn chỉ đi loanh quanh đâu đó, rồi sẽ về, như những lần cãi nhau trước đó, đều là như vậy. Thế mà, bạn lại đi luôn. Đi mất tích. Đi thật xa, và không về nữa…

Tôi khóc thê lương, tôi như rơi vào vực thẳm, và không còn biết mình là ai. Những tháng ngày ấy, tôi không còn thiết sống.

Bạn đi thật xa, thật lâu, rồi bạn về đôi ba bửa. Có những lần bạn về, không phải vì tôi, mà vì công việc gì đó, giải quyết xong, rồi bạn đi, tôi níu kéo bạn nán lại thêm vài ngày, thêm vài giờ… Bạn bảo: “Ở lại đây chán quá!”, tự dưng tôi thấy lòng mình nhói lên, tôi muốn khóc và khi bạn đi rồi, tôi khóc nức nở hơn.

Lần nào tiễn bạn đi cũng giống như là vứt cục nợ, cho bạn đi thật vui, thật thanh thản, rồi về nhà đành trùm mền tận hưởng cảm giác vắng lặng đến lạnh người.

Những lần bạn về dăm ba bửa, tôi vui mừng như trẻ con được cho bánh. Muốn mua cái này, muốn làm cái kia cho bạn, nhưng chẳng lần nào làm được gì. Bạn rong ruổi theo bạn bè, rồi tối mịt mới về đến phòng, khiến cho đôi lúc tôi nghĩ rằng: “Nếu như bạn không về thì có lẽ tôi sẽ bớt đau hơn”.

Thế mà… Tôi vẫn còn nhớ lắm!

Tôi nhớ những lúc bạn nấu cơm, rồi chờ tôi đi làm về cùng ăn. Có những lúc tôi về trễ, bạn vẫn chờ, bụng đói meo, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Chiên cá trê mắm gừng, thơm phức.

Những lúc bạn đi làm về đều có mua một cái gì đó cho tôi, hay những lúc 22h30 là tôi nghe được tiếng xe của bạn đang chạy về…

Có những điều bình dị, nhưng không bao giờ trở về với tôi nữa.

Lắm lúc nhớ lại, mà nước mắt cứ chảy dài…

Nhớ cảnh bạn ngồi đọc cuốn kinh Phật mà cứ bị tôi ngồi kế bên quậy phá. Trời ơi, sao lúc đó tôi ghét bạn, tôi muốn tống cổ bạn ra khỏi phòng… Vậy mà bạn đi rồi, tôi lại thấy thương, thấy nhớ, và tôi khóc… Sao lúc ấy bạn lại tội và chịu nhúng nhường tôi đến thế…

Ừ, thì chỉ có lẽ có mỗi mình bạn là chịu đựng được cái tính hung dữ, gàn bướng của tôi.

Nhớ có lần bỏ mặc cho bạn ăn mì sống, vậy mà trong đầu còn nghĩ: “Đáng đời! Ai biểu đi chơi bời quá mà chi!”, rồi sau đó lại nhớ đến, mà thương bạn vô cùng. Để rồi sau này bạn trở về lần nữa, tôi quyết định nấu cho bạn tô mì thật ngon, dẫu lúc đó bạn không còn muốn ăn nữa, nhưng tôi vẫn muốn nấu cho bằng được. Có những điều tôi muốn bù đắp cho bạn, mãi mãi vẫn không được…

Tôi nhớ tới cảnh tôi bệnh liệt giường liệt chiếu, hành hạ bạn biết chừng nào, rồi bạn cũng chịu đời không thấu, rồi cãi nhau, rồi bỏ đi.

Trời đêm mưa gió, có thằng tôi đang sốt cao vẫn dầm mưa chở bạn về. Vậy mà bạn vẫn không vui. “Bạn nói, tại trong túi hết tiền, chứ nếu không thì đã không về!”. Thì sao cũng được, miễn là bạn không phải lang thang.

Cãi lộn ỏm tỏi, cái gì cũng nói ra được. Vậy mà mỗi lần xa nhau là nhớ kinh khủng. Cứ mỗi ngày bạn lại gọi điện cho tôi, hỏi chuyện này chuyện nọ, những câu hỏi được lặp đi lặp lại mỗi ngày, khiến cho tôi đôi khi không đủ kiên nhẫn nói chuyện.

Tôi nghe bạn hỏi, tôi cúp máy, không muốn trả lời. Rồi tôi lại nhắn tin cho một người. Nhưng tôi không nhận được câu trả lời. Cố hỏi ra, thì người ta bực dọc nói rằng: “Ngày nào cũng hỏi như vậy, biết trả lời cái gì đây!”.

Rồi tôi lại nhớ đến cảm xúc của mình. Ừ, ngày nào bạn cũng hỏi mãi mấy câu: “Đang làm gì đó, Ăn cơm chưa?” thì tôi biết nói gì mà nói mãi. Nhưng tôi chợt nhớ đến cảm xúc của người gọi điện, hay người nhắn tin. Đôi khi chỉ những câu hỏi tầm phào: “Rảnh không, làm ăn sao rồi?” không đơn thuần là người nhắn cần biết là bạn rảnh hay không, mà là sự quan tâm của họ dành cho bạn.

Tôi chợt nhớ đến chuyện bạn gọi điện cho tôi, và tôi không trả lời máy. Tự dưng thấy mình thật trơ tráo, và xem nhẹ cảm xúc của người khác vô cùng.

Người xem nhẹ sự quan tâm của người khác, là người chẳng đáng quan tâm!

<Remove và xóa tất cả!>

Và tôi lật đật cầm điện thoại lên, gọi đến cho bạn, chỉ hỏi với bạn một câu đơn giản là: “Mình là gì của nhau?”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: