Gọi tên những tàn phai…!


https://i1.wp.com/files.myopera.com/nobita1760/blog/chut_tan_phai.jpg

Tôi vẫn có thói quen ngồi nhớ lại những cuộc tình của mình, rồi bật khóc thành tiếng. Nước mắt cứ tuôn chảy như trẻ con. Đó là những lúc tôi thấy những tàn phai của ngày cũ sao lại hiện về ngay trước mắt. Những chuyện tưởng đã trôi tít mù, nhưng có ngày lại đong đầy nhớ thương. Tàn phải của tôi là những tháng ngày sống trong hạnh phúc. Như cậu bé vừa chào đời, nhìn cuộc sống chỉ thấy một màu xanh, trong trẻo. Như tiếng cười thơ ngây của trẻ con, khi được ai đó cho quà bánh. Chẳng biết đớn đau là gì!

Và có lẽ vì vậy, mà khi chạm phải nỗi đau, tôi lại thấy mình tuyệt vọng. Tôi của những ngày ấy như rơi xuống một hố thăm sâu, ai vô tình để ngay trước mặt. Tôi không biết sẽ bám víu vào đâu, và gọi tên ai trong lúc đó. Tôi vẫn thường nghĩ, khi đau đớn nhất, mình sẽ gọi tên ai?

Rồi thời gian trôi qua, đớn đau cứ chồng chất. Tôi dường như xem nỗi đau là bạn. Lắm lúc lại đặt tên từng nỗi đau của mình, để mỗi lần nhớ về nó, như chỉ đơn giản là nhớ một cái tên. Tôi gọi một cái tên, như gọi cả một vùng trời ký ức. Tôi gọi những đớn đau, không như người ta gọi ai oán, mà lại trân quý, và điềm nhiên. Như người ta vô thức gọi tên một điều gì đó.

Và tôi, những tháng ngày rong rủi trên con đường dài của mình, lắm lúc cô đơn, tôi lại gọi tên những tàn phai của những ngày cũ. Như là một động lực để nhắc nhở tôi nhớ về những kỷ niệm của mình, cố mà vươn lên.

Tàn phai năm tháng, cứ theo tôi như một người bạn tâm đồng. Tôi đi trên con đường dài, tàn phai đi bên cạnh tôi. Có người bảo, tôi nên vứt bỏ những chuyện buồn, để cho tâm hồn mình thư thản, nhưng nghĩ mà tội cho những đớn đau, tội cho những vết thương cứ ngủ vùi trong góc khuất. Nên lắm lúc tôi gọi tên, hay đánh thức những vết thương, đánh thức quá khứ của mình hãy thức dậy. Và đánh thức lòng mình.

Tôi chấp nhận những đớn đau song hành cùng với mình, để tập cho mình quen dần với nó, và cũng như tôi bây giờ, đang chấp nhận mất đi những hạnh phúc của mình, lạy trời, tôi có thể điềm nhiên như thế.

Hôm nay, vô tình tôi lại gõ một cái tên. Vô tình tôi lại xem lại danh bạ điện thoại của mình. Vô tình tôi đọc lại bài thơ cũ, và vô tình nhớ về những câu nói của người xa-xưa. Tự dưng, tôi thấy lòng mình đau đáu, tôi không ủi an được bản thân mình, tôi vỗ về tiềm thức, như cũng đang vỗ về chính bản thân mình. Hãy cứ bình tâm! Tôi nhìn nhận mọi việc theo chiều hướng nhẹ nhàng hơn, tôi nhìn vào ánh mắt của một tấm hình lưu vào một thư mục khuất, cũng vẫn thấy buồn rười rượi, nhưng tôi cố nghĩ về những điều đang ngời sáng ngoài kia.

Có người đang hạnh phúc…
và có người đang gọi tên những tàn phai…

3 Responses to “Gọi tên những tàn phai…!”

  1. bengocngech_mituot Says:

    bạn có nhìu nỗi buồn vậy sao? dù k bít nỗi buồn của bạn đau đớn như thế nào nhưng mìn có thể phần nào hiểu dc những nỗi đau đó.mình còn có những nỗi đau gấp trăm ngàn lần bạn đó.những nỗi đau , nooic buồn của bạn có thể theo thời gian sẽ hồi phục dc nhưng của mình sẽ vĩnh viễn k thể dc.nhưng mình vẫn cố, mình k thể làm khác dc.bạn còn viết dc lên nhưng dòng cảm xúc còn mình muốn viết lắm mà sao k thể vieetx dc câu nào đọc cho ra hồn hết.thôi cố lên bạn nhe! hãy cứ cười dù cho còn nhìu chông gai.cuuocj đời là thế mà.ông trời luôn muốn trêu chọc con người mà!1 2 3 cố lên!

  2. †º...Bơ...º† Says:

    Wow!!! Quá hay lun tá!!! À, blog của Chuột Rain… Gần đây thấy Chuột Rain đi từng blog để xin post truyên thấy lạ…và cũng đã có cái nhìn khác về trang sach hong…[sori, lạc đề….)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: