Trái tim mềm quá thể…!


https://i1.wp.com/images.yume.vn/blog/200903/31/12211781238484189.jpg

Bỗng dưng thấy lòng mình buồn quá đỗi, như muốn chùn lặng suốt tận cõi âm, không ngoi ngóp lên được. Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra khiến mình đau lòng, như một vết thương lâu ngày bỗng dưng bộc phát. Muốn bỏ hết những gì phiền muộn, đi đến một nơi xa xôi nào đó để trút gánh nặng này… Nhưng rồi lại thôi!

Thôi, bỏ qua đi! Tự nhủ với lòng mình là cứ bỏ qua đi, đừng nghĩ ngợi gì nữa. Cứ giấu cảm xúc của lòng mình bằng nhiều lớp vỏ bọc khác nhau, đừng để những xúc cảm ấy ngày đêm âm ĩ trong lòng, như những mạch nước ngầm cố tìm lối thoát.

Hôm nay, lại tiếp tục tin người, tự nhủ với lòng mình là không bao giờ tin y nữa. Vậy mà một chút xao lòng, lại tiếp tục tin, và kết quả là…. Sợ hãi với lòng, và giận bản thân mình nhiều quá. Sợ những cảm xúc của mình rất dễ bị lung lay, một câu nói, một câu hỏi, một nụ cười, một icon… đôi khi cũng làm lòng mình thay đổi… Sợ lắm rồi!!!
.
Mò mẫm vào facebook của Người, định văng vào đó một nỗi buồn của riêng tôi. Để tháng ngày dài sau đó, tôi vào đó đọc lại nỗi buồn của mình, rồi cười ngơ ngẩn. Nhưng không, nỗi buồn cũ của tôi vẫn còn vươn trên profile của người, tự dưng tôi thắt lòng lại. Sợ quá, không dám viết một câu gì.

https://i1.wp.com/i11.photobucket.com/albums/a155/phanletrungtin/untitled-55.jpg

Những câu comment cũ còn đó, khiến cho tôi cảm thấy nao lòng. Sợ phải viết tiếp những câu thắt lòng nhau nữa, rồi không biết làm sao mà gỡ nỗi, để giải thoát lòng nhau. Thôi thì cứ tự giữ những cảm xúc này, chỉ riêng mỗi mình mình biết. Đâu dám san sẻ cùng ai!

Tôi soạn cho mình gần 50 tin nhắn, và gửi liên tiếp vào điện thoại, gửi cho mình một lá thư chỉ riêng mình đọc, và nhắc nhở lòng mình hãy cố bình yên, và ném một nỗi buồn vào một blog chỉ riêng mình biết, và đi ngang con đường cũ, tìm lại chiếc hộp bí mật của mình, tiếp tục gửi vào đó một mẫu giấy nhỏ, viết chi chít đủ điều, rồi giấu chiếc hộp vào một góc nhỏ ven đường… Lâu lắm rồi, chiếc hộp chưa bị mất đi…

Tôi như sợ ai đó biết được cảm xúc của mình lúc này… Sợ ai đó phát hiện cảm xúc sâu kín của mình đã nảy mầm và đang lớn dần ra… Sợ ai đó đang đọc thấu lòng mình, và ngơ ngẩn hỏi: “Chuột Rain vẫn chưa quên được hay sao?” Tôi sợ ai đó nhắc đến chữ “quên”, chữ “nhớ”… Tôi sợ ai đó gợi mở những ký ức của lòng mình. Sợ phải trả lời những câu hỏi, chữ J nghĩa là gì?

Ừ, chữ J nghĩa là gì? Tôi quên mất tiêu rồi… Là gì nhỉ?

Thôi mà, cứ quên đi!

Rồi sẽ có một ngày chúng ta chẳng còn nhớ đến nhau
Như nhân gian vẫn đầy những câu chuyện về quên và nhớ
Ngày hôm nay em bảo anh là nhịp thở
Nhưng có thể ngày mai, anh cũng chẳng là gì…

Rồi sẽ có một ngày em vội vã ra đi
Bỏ quên câu comment em vẫn thường gửi anh vào buổi sáng
Chẳng còn ai post tiếp những entry cho những chiều ảm đạm
Anh biết lấp gì vào khoảng trống mênh mông?

Rồi sẽ có một ngày anh cũng bỏ blog đi rong.
Chẳng còn ai viết câu chuyện về những kí tự H, A, K, J… nữa…
Kỷ niệm ngày xưa sẽ dần dần vôi vữa
Nhưng anh với em cũng chưa kịp bắt đầu…

Chuyện tình của chúng mình vắt vẻo một cơn đau
Yêu nhau bằng một niềm tin cho những entry và comment trên blog
Vì có những vết thương không dễ gì bật thành tiếng khóc
Nên chúng ta cứ mãi trốn tìm trong khoảng trống lặng yên…

Và có thể một ngày anh dỗ giấc trái tim
Hãy ngủ trầm ngoan như chưa từng dậy sóng
Chiếc computer nằm yên bất động…
Những tháng ngày dài chẳng post nỗi một entry…

Cứ chạy đi, và cứ mãi bay đi…

4 Responses to “Trái tim mềm quá thể…!”

  1. Kh4nhLy Says:

    Em rất muốn bảo :” anh đừng buồn nữa!” Nhưng em biết anh chẳng bao giờ làm được điều đó. Vì vậy nên : ” Buồn một ít thôi anh nhé! Sau đó cười lên! Cứ cười lên rồi đời sẽ bình yên….”

  2. viennguyen7133 Says:

    chuotrain là ai, có phải là người đã viết bài lời tâm sự của một học sinh tới cô giáo dạy văn không?

  3. Handsomeboy10098 Says:

    Muốn trốn chạy tất cả là ham muốn ‘khờ dại’ của một số người! Nhưng biết làm sao khi không thể tiếp tục đối diện …? Tôi cũng đã tạo riêng cho mình một cái mặt nạ thật kín đáo để che giấu đi tất cả, dẫu biết rằng rồi cũng đến 1 ngày, không ai khác mà chính tôi cũng sẽ là người tự lột lớp vỏ bọc ấy ra, thật đau đơn, … Đã bao lần, tự nhủ với bản thân là không thể, nhưng sao khi gặp mặt thì lại cứ hy vọng, tại sao tôi cứ hy vọng sẽ có được những điều mình biết chắc là không thể, … Nhiều lúc tôi không thể hiểu nỗi bản thân mình, tôi quá khờ dại? … tôi quá ngu ngốc? tại sao cứ mãi chờ đợi một điều viễn vong? Muốn đến bên và nói rằng tôi đã đau đỡn như thế nào, tôi đã hy sinh những gì vì để mang đến hạnh phúc cho người, nhưng lại không muốn vì tôi mà một ai khác phải khó chịu trong lòng nên đành thôi, … Lại trở về với góc đêm …

    Tôi chỉ mới 17 tuổi, có thể tình cảm của tôi vẫn còn chưa thực sự chín chắn, vẫn còn quá nhiều điều ngộ nhân, và … có thể tôi đang sai lầm …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: