Đổi thay…


thay doi moi ngay

Chẳng biết viết entry này cho ai, có thể là viết về một khoảng lặng của riêng mình!

Lại thêm một đêm mất ngủ vì những mối quan hệ xung quanh. Tự dưng thấy buồn, tưởng chừng như mình sắp mất đi một vật gì đó mà mình đã trân quý suốt một khoảng thời gian dài, ngỡ như không bao giờ có thể mất được nữa…

Chung quy cũng vì hai chữ Đổi thay. Có lẽ, từ lâu mình vốn dĩ sợ một sự thay đổi đột ngột, và cũng thường có thói quen mặc định, định hình tính cách của mọi người, và tập quen dần, thích nghi với những tính cách như thế, nên đôi khi có một sự thay đổi đột ngột, tự dưng mình thấy lòng hụt hẫng, và không biết phải tựa vào đâu.

Ngày hôm nay, tôi nói chuyện với bạn, không còn thấy sự hoan hĩ như xưa. Tự dưng tôi thấy lòng mình trống trãi, hình như tôi nhận ra rằng giữa tôi và bạn đang có một sợi dây vô hình nào đó cố tình chắn ngang qua, và tôi không tài nào biết được bạn đang nghĩ gì… Hôm nay, thực sự tôi thấy lòng rất buồn. Tôi buồn vì sự đổi thay của bạn, và biết đâu chừng, sự đổi thay đó sẽ không còn khiến cho tôi nghĩ, bạn vẫn như xưa. Mọi cảm xúc của tôi hôm nay như rơi vào khoảng lặng, buồn và chẳng biết nói gì hơn!

Treo lên status một câu hát đầy tâm trạng, bạn bè buzz hỏi có chuyện gì xảy ra, mình cũng chẳng biết nói gì… Có lẽ vào lúc này, những cảm xúc của mình đang mông lung, và khó hiểu, cũng giống như bạn, có biết không? Hoài niệm của tôi về bạn bây giờ lại không trùng khớp nhau, có lẽ nào mọi thứ lại dễ dàng đổ sụp nhanh chóng, tôi đang lo sợ, liệu mình có thể mất thêm một người bạn nữa không?

*

Mấy hôm nay H buzz mình hỏi: “Dạo này còn chat với pé iu của ông nữa không? Tỏ tình chưa?”, cũng chẳng biết gì… Vì dạo này chat với nhau vài câu chỉ đơn giản là thăm hỏi, chuyện trò, và trả lời những gì vừa đủ, chỉ đơn giản vậy thôi… Có những khi trông chờ một cái nick phát sáng, một sms đêm khuya, hay một tiếng buzz bất thình lình… như trông chờ một cơn mưa rào giữa mùa hạn hán. Tôi không còn cười khi chat với bạn! Chỉ thấy lòng đầy rẫy những nỗi lo âu, và đau thắt tim mình. Ừ thì lẽ nào bạn cũng đổi thay!?

*

Mày nhắn tin vào máy tao bằng một dòng chữ teen, ngoằn ngòe tao chẳng tài nào đọc được… Lâu thật lâu, tao mới nhận được tin nhắn của mày, nhưng không biết nên buồn hay nên vui đây? Trong hoài niệm của tao luôn nghĩ về mày là một đứa quê mùa, chất phác, một đứa nông dân, hai lúa chính hiệu… nhưng tự nhiên hôm nay đọc một tin nhắn xì tin của mày, tự dưng lòng tao hơi hoang mang… Lẽ nào, rồi mày cũng đổi thay?

Tao nhớ thời sinh viên của tao và mày, và nhớ những lúc hai thằng thức suốt đêm để cùng chiến đấu cho một đống bài tập cam go, ai cũng mong sau này thành tài, làm ăn khắm khá… Và lẽ nào, điều đó đã trở thành sự thật với mày. Khi mỗi lần nhận được tin nhắn của mày, là y như rằng tao biết mày sẽ lên chức, đổi một công ty khác lớn hơn, hoặc là mày vừa mua được một thứ gì đó với số tiền cát xù của mày… Còn tao thì sao? Mày hỏi mà tao cũng chẳng biết phải trả lời thế nào… Những năm tháng dài sống tại Sài Gòn, tao vẫn chưa rành đường Sài Gòn, chưa biết những tụ điểm ăn chơi, và vẫn giữ thói quen ít đi ra ngoài vì sợ thấy mình lạc lõng với thiên hạ… Không biết có phải tại vì tao đang dậm chân tại chổ không, hay tại vì mày đang đổi thay nhanh quá? Nói chuyện với mày, thấy mày cũng khác xưa nhiều, từ giọng nói và cách cười… Dẫu sao cũng chúc mừng mày, vì mày đã làm được những gì mày mong muốn!

*

Lần này là lần cuối cùng mình viết về bạn. Và tự nhắc lòng mình, đừng bao giờ để cho tâm trí mình nghĩ về bạn nữa. Mãi mãi không bao giờ!

Có lẽ bạn đã quên rồi những tháng ngày cơ cực mình sống cùng nhau, nhưng lòng đầy rộn ràng vui sướng. Có lẽ bạn quên rồi những lúc một người bệnh, là người còn lại tất tả, lo toan, chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân mình. Có lẽ bạn đã quên những tháng ngày gian truân đó, chỉ vì bạn đang bị đồng tiền che mắt mình. Thật sự đau lòng, và chẳng biết nói gì hơn.

Tôi vẫn còn nhớ như in, ngày xưa, thời còn nhiều cơ cực, hai đứa vét sạch túi cũng chỉ còn khoảng 10 mấy ngàn, vậy mà thấy người ăn xin ngồi bên đường, cũng cho họ một ít, chẳng nghĩ ngợi gì đến bản thân mình. Cái thời nghèo nàn, thiếu thốn đó phải luôn luôn đối đầu với nợ nần, và đủ thứ chi tiêu, vậy mà lúc nào cũng nghĩ đến việc phải lo lắng cho nhau, và tự hứa không bao giờ để tiền bạc chi phối lấy mình.

Nhưng thật buồn. Bây giờ bạn đã khác! Nhưng rồi tôi lại thấy, nỗi buồn của tôi sao lại dung dị đến thế? Nỗi buồn chỉ là một cái nhếch mép của tôi khi nghĩ về bạn, như một vết thương cay nghiệt và đắng lòng, ghét lắm, nhưng mỗi lần đau là mỗi lần nhớ. Một nỗi nhớ bình thường, và miệt khinh.

Lẽ nào lại nặng lời với người mình từng chung chăn chung chiếu, từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ mất nhau? Nhưng rồi tự nhắc lòng mình. Bạn là vậy rồi, chẳng cần phải nghĩ gì sâu xa. Lúc bạn cần tới tôi, tôi chẳng cần biết mình là gì, là ai, có gì… vẫn phải tìm mọi cách để lo lắng cho bạn. Lúc tôi cần bạn, bạn bỏ rơi như chuyện của người ngoài. Tự dưng lúc đó đắng lòng không thể tả… Đôi khi tôi rơi xuống vực thẳm, báo cho bạn biết tin, không phải trông mong gì bạn vớt tôi lên, chỉ cần nghe bạn nói một câu an ủi, tự dưng cũng thấy mừng… nhưng rồi, tất cả đều tồi tệ trong suy nghĩ của tôi. Và những lúc như vậy, tôi lại tự an ủi lấy chính mình: bạn là vậy đó!

Ừ, tôi khinh! Nói thẳng ra tôi khinh tất cả những loại người sống không bao giờ biết đến nhân quả. Tôi khinh những loại người sống chà đạp lên tình cảm của người khác để lấy hư danh. Và tôi khinh bản thân mình, sao lại có một thời gian dài sống với bạn?

*

Những người bạn của tôi họ đã đổi thay dần cách sống. Riêng tôi, vẫn giữa cho mình không bao giờ rơi vào hố sâu của những cám dổ xã hội, đang cố gắng tập cho mình suy nghĩ thật bình dị về mọi người, và không bao giờ để hoen ố trái tim. Có những cảm xúc, tôi không tài nào giấu được, xin viết lên đây vài dòng để trãi lòng mình, và mong nhận được sẻ chia.

4h18, ngày 04/10/2011

Chuột Rain mất ngủ!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: