Cảm xúc…!


https://i0.wp.com/trithongminh.com/images/image/tracnghiemeq.png

Những tháng ngày này thầm lạy trời, vì đã bắt đầu biết rung cảm, biết khổ tâm, biết cười giỡn như điên, và biết nghĩ về một ai đó rồi mỉm cười trong lòng. Nói chung, dù ít dù nhiều thì cũng đã thoát khỏi tâm trạng ủ dột nặng nề mà gần nửa năm qua đã gánh phải. Thầm cảm ơn trời, đã giúp mình vượt qua những u mê đó.

Thầm cảm ơn trời vì biết cân bằng được cảm xúc giữa nhớ và quên. Nỗi nhớ vừa đủ để lòng buồn buồn, ngơ ngẩn suy tư, nhưng cũng không làm lòng quặng xuống, và đeo đẳng khổ sở trong lòng. Sự quên đủ để mình không nghĩ ngợi về họ, đủ để mình không gọi tên họ, không để tâm trí mình nghĩ ngợi và ảnh hưởng đến cuộc sống xung quanh mình, nhưng cũng vừa đủ để biết họ vẫn tồn tại một thời với mình, và bây giờ đã đi xa. Như một trang sách vừa lật qua bảy tám trang, đủ nhớ về một cốt chuyện, nhưng cũng không đáng để lật lại, và đọc lại từ đầu.

Những cảm xúc của mình bây giờ vừa đủ cho những nghĩ suy. Không lên dây, không căng thẳng, không quá ủy mị, nhưng cũng đầy mơ mộng như thơ. Và rồi lại thêm một lần biết mình đã bắt đầu biết rung cảm về một người nào đó. Sự rung cảm bắt đầu từ nụ cười, ánh mắt, từ những câu nói nhỏ nhẹ, dễ thương… và từ những điều nhỏ nhoi không biết phải kể thế nào. Mình kết nối tình cảm giữa mình và người ấy như một tình bạn đẹp, trong sáng và dễ thương. Không quá “người lớn” để nghĩ về những chuyện xyz sau này, không quá “trẻ con” để chứng tỏ rằng mình vẫn chưa-biết-gì. Nhưng đủ để thấy buồn da diết nếu như một ngày không trò chuyện cùng người ấy, đủ để vui hớn hở khi người ấy cười tít mắt vào lúc mình vừa làm một điều gì đó giúp đỡ người ấy. Ôi sao yêu cái cảm giác như thế này.

Bạn tôi biết được chuyện này, nên hỏi: “Sao ông không tỏ tình đi?”, tôi chỉ cười và nói rằng: “Tại sao phải tỏ tình?”, bởi đơn giản, tôi biết, như thế này vẫn sẽ hay hơn. Tôi có được những tình cảm trong sáng, và vô tư không nghĩ ngợi. Không bon chen để tranh giành, và không bất chấp để thấy lòng mình ham hố, nhỏ nhen. Tự nghĩ, cái gì đến sẽ đến, cái gì thuộc về mình sẽ là của mình. Thế thôi!

Bạn đùa với tôi, ông quan tâm người ấy thái quá. Ông cứ xem người ta như trẻ con. Cũng đúng thôi. Bước vào tình yêu ai cũng là những đứa trẻ cơ mà. Và tôi cũng thấy mình trẻ ra nhiều khi nhận thấy mình bắt đầu yêu. Bạn có thể không tin điều đó, nhưng bạn tin rằng tình yêu của tôi còn rất non trẻ. Và nó giống như một tình cảm mơ hồ nào đó, không phải là tình yêu.

Bạn có biết không? Khi tôi và người ấy đứng gần nhau trong gang tất, thế mà tôi chưa dám ôm eo người ấy, chưa dám the thẻ vào tai người ấy, chưa dám cầm tay, và chưa dám đưa tay lau giọt mồ hôi đang chảy trên trán của người ấy… chưa dám làm gì cả. Có những lúc chỉ có hai người với nhau, tôi run như chưa từng thấy mình khờ khạo, và chỉ biết yên lặng, chẳng nói được gì.

Nhưng rồi thì sao? Ngày nào chúng tôi vẫn ít nhất 1 lần hỏi han nhau, chia sẻ những điều cần sẻ chia. Quan tâm, lo lắng và giúp đỡ lẫn nhau. Lẽ nào đó không phải là những điều cần có trong cuộc sống khắc nghiệt này?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: