Hình như, trời vào thu…


75191379-215561_1

Lâu lắm rồi, chưa viết được điều gì. Lắm lúc muốn hí hoáy vài dòng, nhưng con chữ cứ lấp lửng, dường như cứ trốn chạy hắn, để rồi những điều định nói, cứ trôi tuột lại sau lưng, như một câu văn chưa thể diễn tả trọn vẹn thành lời.

Hình như, trời đã vào thu. Thật ra mùa nào thì cũng vậy thôi, hắn cũng không xác định rõ ràng được, đâu mới là những mùa của kỷ niệm. Nhưng những lúc chạy xe vội vã trên đường, chợt nhìn thấy một chiếc lá đầu thu vươn xuống lòng đường, đôi khi thấy chạnh lòng không thể tả. Đó là khoảnh khắc chuyển mình của mùa, hay cũng là khoảnh khắc hắn nhận ra rằng, dường như mọi thứ rồi cũng sẽ tàn phai.

Hắn cũng không thể nào nhớ nỗi, đã bao nhiêu cái thu như thế này, hắn ngồi một mình nơi công viên vắng, lẳng lặng cất giữ một chiếc lá vàng vào túi xách, như một kỷ niệm, một dấu tích của thời gian. Mới đó mà đã ngần ấy năm…

Con đường cũ của hắn vẫn cũng như xưa. Những hàng cây ven đường cũng rụng rơi những tàn lá mỏng. Đôi khi hắn sợ những khoảnh khắc thế này, cảm nhận như mình sắp sửa mất đi một vật gì quý báu lắm. Muốn níu giữ, nhưng cứ trôi tuột qua từng kẻ tay.

Đừng ai nói với hắn rằng, hắn là kẻ nhạy cảm, hay quá bi lụy sầu đời. Nhưng thi thoảng, cứ để cho tâm hồn nẩy mầm những rung cảm để thấy mình vẫn còn biết thương, biết nhớ. Để thấy mình bớt lạnh lùng, và chai sạn hơn.

Lâu lắm rồi, hắn tự dặn mình, đừng viết, đừng nghĩ ngợi gì sâu xa. Nhưng rồi lại sợ lắm những lúc cố gắng không viết thành lời, thì mọi nghĩ suy cứ quay vòng lấy hắn, khiến cho hắn không biết làm thế nào để giải thoát được. Nhiều khi bất lực mà chẳng biết nguyên nhân từ đâu.

Ở cái Sài Gòn đầy khói bụi, mùa nào cũng như mùa nấy như thế này, đôi khi làm hắn quên mất khái niệm về thời gian. Hắn quên những cái se lạnh đầu đông, hay những cơn gió đầu thu thổi qua như ai dạo vài nốt dương cầm. Đôi khi giật mình, rồi tự hỏi, mình đã trải qua bao nhiêu cái thu rồi? Có đếm được không…

Xin lỗi những ngày mùa trôi vội vã, đôi khi hắn chưa kịp nhớ thì mùa đã vội đi. Xin lỗi những tháng ngày sống mà không biết khái niệm về thời gian, mọi thứ cứ đều đặn và chẳng chút lưu luyến, hay đoái hoài. Xin lỗi đã nhiều lần chẳng nhớ nỗi, có phải trời đã vào thu rồi không?

Hôm nay, hắn đi qua con đường ấy, cũng đã hơn một năm rồi chưa từng đặt chân tới, hắn từng gọi đùa, đó là con đường mùa thu. Hôm nay, con đường ấy cũng ngập đầy lá vàng, nhưng hắn chẳng dám nhặt bất kỳ một chiếc lá nào để cất vào túi xách nữa. Đã nhiều lần lỗi hẹn, nên một chút mặc cảm vì tội lỗi lại trỗi dậy trong lòng hắn. Thôi thì đành nhớ mùa thu trong tưởng niệm vậy!

Trời đã vào thu rồi, em có biết không? Hắn không dám một lần nào nữa đi ngang qua con đường ấy, nếu một ngày nào đó, em còn trở lại, hãy giúp hắn cất giữ một chiếc lá vàng, như cất giữ mùa thu vào trong túi áo, trong lồng ngực của mình. Để lắm lúc, chợt muốn trò chuyện cùng mùa thu, hắn có thể làm được. Thế thôi, em nhé!

Trời đã vào thu rồi đấy, em có biết không?

One Response to “Hình như, trời vào thu…”

  1. Ký ức thì nhẹ nhàng mà nỗi buồn thì mênh mang. Người chẳng biết bao giờ mới quên, đường xưa chẳng biết bao giờ mới thôi bước lại. Cứ rung động như thế mỗi khi thu về, cứ để hồi ức bao bọc lấy tâm hồn mỗi khi thấy lá vàng rơi như thế, bạn nhé.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: