Chap 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe


Playing_guitar

Ngoài tài vẽ và chơi đàn, tôi còn phát hiện ra K có một giọng hát khá hay. Nhưng rất ít khi nào tôi nghe K ngân ca bất kì một câu hát nào đó. Có lẽ sở thích ấy cũng đã được K cất vào một ngăn ký ức cũ kĩ kể từ ngày K ngừng không chơi đàn nữa.

Những lúc buồn hay vui K đều dành toàn bộ thời gian của mình vào những bức tranh có những gam màu tăm tối. Tôi ủng hộ sở thích của K và đôi lúc cũng thấy xấu hổ với chính bản thân khi nhìn lại vẫn không thấy mình có một chút tài cán gì cả. Nhưng nhìn cách K đặt hết cả tình cảm của mình vào nghệ thuật làm cho tôi cảm thấy K đang sống ở một thế giới khác, hoàn toàn xa lạ với thực tại.

Khi K cầm cọ vẽ lên giấy những nét đầu tiên cũng là lúc tôi thấy K đã bắt đầu thoát ra khỏi thế giới này. Cậu ấy như quên mất tôi đang ngồi bên cạnh và cứ chầm chầm vào những đường nét trong tranh. Ánh mắt K sắc lẻm với hai ánh lửa bập bùng như muốn thiêu rụi tất cả những ai cản trở cậu ấy.

K đang vẽ một bức tranh “Mưa đêm” để tặng tôi. Đó là lời hứa mà suốt hơn hai tháng thân quen nhau K vẫn chưa vẽ được. Tôi thực sự không có thú vui ngắm tranh, và cũng chẳng hiểu biết sâu xa về những nét đẹp tiềm ẩn mà những người làm nghệ thuật cố tình tạo ra để đánh đố mọi người. Nhưng nếu đó là một bức tranh dành riêng cho tôi và mang những tính cách của tôi như lời K đã hứa thì đó quả thật là một điều tôi rất chờ đợi.

Đã rất nhiều lần K gọi tôi đến ngồi bên cạnh K, để giúp cho cậu ấy có thể vẽ được một cơn mưa đêm phảng phất những câu chuyện buồn (K bảo đó chính là tôi). Nhưng mọi thứ đã khiến cho tôi rơi vào hụt hẫng. Cuối cùng thì chẳng có bức tranh “Mưa đêm” nào được hoàn thành cả. K đã đạp đổ giá vẽ, bẽ gãy cây cọ của mình trong nỗi tức giận, và kêu gào lên mặc cho tôi vừa ôm K vừa khóc tức tưởi.

Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh K bất lực với chính bản thân mình. K đã không vẽ được bức tranh “Mưa đêm” theo đúng suy nghĩ của K. Đều đó vô tình đã làm cho tôi cảm thấy áy náy vì có lẽ do tôi mà K phải đạp đổ chính những thành quả mà K đã rất cố gắng.

  • Đó không phải là Mưa, đó chỉ là những giọt nước vô nghĩa. Cậu hiểu không, hiểu không, hiểu không?

K gào lên như một kẻ ngủ mê trong giấc mộng và sau khi tỉnh giấc mới chợt phát hiện ra mọi thứ xung quanh không hề như những gì mình nghĩ. Tôi lúc ấy chỉ biết ôm chầm lấy K, giữ chặt khuôn mặt của cậu ấy nhìn thẳng về phía mình. Tôi cố tìm sâu trong đáy mắt của cậu ấy nhưng không thấy hai ngọn lửa ở đâu cả. K bên cạnh tôi cũng có lúc yếu mềm như bao người khác. Tôi chạnh lòng rồi khóc nức nở.

Thật sự tôi chẳng cần bức tranh “Mưa đêm” nào cả. Tôi chỉ cần những đêm lạnh lẽo như thế này và có K bên cạnh. Đó là những điều ấm áp nhất mà K có thể mang đến cho tôi. Tự dưng lúc này, tôi ước đôi mắt của cậu ấy là hai ngọn lửa. Có lẽ tôi đã quen với điều ấy hơn là việc nhìn cậu ấy khóc.

Không dưng tôi lại đưa ra một đề nghị: “K có thể hát cho tôi nghe được không?

Tôi chưa bao giờ yêu cầu K làm bất cứ điều gì vì tôi, nhưng không hiểu sao lúc này tôi lại muốn nghe cậu ấy hát. Tôi đưa mắt nhìn K để tìm kiếm một tia hy vọng phát ra từ đáy mắt còn long lanh nước của cậu ấy. Rồi bất ngờ K đã cất giọng lên, hát cho tôi nghe trong một đêm khuya buồn và có quá nhiều nước mắt.

Giọng hát của K cũng ma mị không kém gì những bức tranh mà K đã từng vẽ. Nhưng tôi cũng chỉ cần có thế. Khi có K bên cạnh, bất cứ điều gì xảy ra cũng khiến tôi cảm thấy yên lòng. Tôi chỉ mong tâm hồn nghệ sĩ kia đừng bao giờ tổn thương thêm một lần nữa. Dẫu tôi biết đó là điều rất khó ngưng với K.

Khi K khép mắt mình lại và ngân nga từng câu hát, tôi chợt phát hiện ra có quá nhiều bóng người thoắt ẩn thoắt hiện trong chính căn phòng nhỏ hẹp này, như chính những lời hát của K đang thê lương:

Những bóng người lẩn khuất trong đêm

Giọt sương khuya đã đậu vai mềm

Em nơi nào trong nỗi đau tiền kiếp

Ta kiếm tìm suốt nửa đời nhau…

Những bóng người cứ vây quanh chúng tôi như chính họ đã bước ra từ các bức tranh mà K đã vẽ. Có lẽ đây là lần đầu “chúng tôi” được nghe K hát. Tôi say sưa thả hồn mình theo từng tiếng hát của K và chỉ thầm ước có thể mãi được bình yên bên cạnh cậu ấy như lúc này. Tôi chỉ mong sau những khoảng thời gian dài mệt mỏi với đủ thứ nghĩ suy và bộn bề trong cuộc sống, tôi có được những giây phút thư thái bên cạnh K để ngồi yên lặng nghe cậu ấy đàn và hát lên những tâm sự mà cậu ấy chôn giấu sâu tận đáy lòng mình. 

K cứ mãi say sưa hát mà không hay tôi đã nắm chặt tay cậu ấy từ lúc nào…

(Trích: Tôi và những ký tự)

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: