Chap 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…


nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu-buon-2

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Phần 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Bên ngoài trời cứ mưa rả rích, K vẫn cứ đàn và hát cho tôi nghe hết câu chuyện tình này đến những câu chuyện khác. Tôi tựa vào vai K, vừa có cảm giác được bình yên vừa có cảm giác thấy tim mình thổn thức.

Những bóng người vẫn còn hiện hữu xung quanh chúng tôi, “họ” cũng ngồi yên lặng như muốn cùng tôi ngồi nghe K kể chuyện. Lúc này tôi mới hiểu rằng cậu bạn của tôi không hề cô độc như mọi người vẫn hay nghĩ. Cậu ấy luôn có người nghe những lời tâm sự của mình trong đêm và luôn có rất nhiều người bên cạnh mỗi khi buồn.

Bất giác K ngưng hát, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt buồn buồn, rồi hỏi:

  • Cậu có yêu bao giờ chưa?

Tôi lắc đầu nói “Chưa”, nhưng thật ra ánh mắt của tôi đã trả lời là “Có”. K thì chỉ tin những điều tôi trả lời bằng mắt, nên cậu ấy thản nhiên hỏi tiếp:

  • Bây giờ hai người còn quen nhau không?
  • Chia tay lâu rồi!

Tôi trả lời ngắn ngọn rồi không muốn nói tiếp nữa, bèn quay sang hỏi K:

  • Còn cậu? Đã yêu bao giờ chưa?

Hỏi xong rồi tôi lại thấy câu hỏi của mình thừa thải vô cùng. Nhưng K không chú ý đến nét ngượng ngùng lộ rõ trên khuôn mặt của tôi, cậu ấy thản nhiên trả lời:

  • Có. Nhưng cũng giống như cậu, mọi chuyện đã lở dở cả rồi.

 K nói bằng giọng trầm buồn, hai hàng mi khép hờ tựa như hai chiếc lá đang rũ mình xuống giữa buổi chiều cuối thu yên ả. K châm mồi điếu thuốc, thở dài nhìn xa xăm.

  • Chúng tớ chia tay cách đây hai năm. Quen nhau cũng hơn mười năm rồi đấy chứ.

K kể bằng giọng bình thản, nhưng đó là một câu chuyện buồn.

Cuộc tình của K kéo dài suốt mười năm, bắt đầu từ khi cả hai còn là sinh viên ngồi trên giảng đường Đại học. Sau khi ra trường, K và người yêu được nhận vào làm ở một công ty thiết kế lớn, là một niềm mơ ước của biết bao người.

Môi trường công sở đôi lúc rất dễ khiến cho người ta phải thay đổi diện mạo của mình, hằng ngày phải khoác lên người một bộ mặt khác để thích nghi với mọi thứ xung quanh.

Thời gian đầu K chưa quen với việc đó, nên cậu ấy liên tục bị mọi người nhìn với ánh mắt dè bĩu pha lẫn xem thường. Tuy vậy, K cũng là người bất cần mọi thứ. Cậu ấy yên vị với công việc của mình và không nghĩ ngợi về mọi thứ xung quanh. Đó cũng là cách để cậu ấy bỏ ngoài tai với những lời đàm tếu về mối quan hệ của K và người yêu công sở.

Người yêu của K thì hoàn toàn ngược lại. Những ngày tháng khó khăn của cuộc sống sinh viên rồi cũng chìm quên nhường chỗ cho một cuộc sống đầy đủ và nhiều mối quan hệ xả giao hơn, nên đã khiến cho cô ấy ngày càng thêm xinh đẹp.

K đủ nhạy cảm để thấy người yêu của mình thay đổi nhưng cũng không trách móc điều gì. Cách K yêu một ai đó, hoặc không đồng tình với ai đó thường chỉ là sự im lặng. Nhưng tôi tin chắc ánh mắt của K lúc đó là một dòng nước chảy miên man, đìu hiu, lạnh lẽo. Người yêu của K chắc hẳn chưa bao giờ nhìn vào mắt K để thử tìm kiếm trong đáy mắt cậu ấy có biết bao điều chất chứa như cách tôi vẫn thường làm với K. Có lẽ vậy mà cậu ấy không biết được những đổi thay của mình đã làm cho K nhiều lần vẽ nên những bức tranh tối tăm, u uất.

Có một lần, K bắt gặp người yêu mình tư tình với sếp vào buổi chiều tối ngay lúc công ty vắng người. Đó là một ngày mưa cuối tuần cả hai đều nán lại văn phòng để làm nốt những việc còn dang dở. K và người yêu tuy làm chung một công ty nhưng lại khác phòng ban, nên đôi khi không thể thường xuyên cận kề với nhau trong công việc. Cuối ngày, K ngồi chờ người yêu ngay tại cổng công ty, nhưng vẫn không thấy bóng người nào xuất hiện. Bên ngoài, mưa đã tạnh, những vì sao lấm lem bắt đầu mắc trên bầu trời. K nhìn dòng người qua lại hối hả trên đường mà lắm lúc tưởng đó là một mảnh lưới ai đang cố tình giăng.

Đồng hồ đã điểm 10h đêm. K quyết định trở lên văn phòng và mở tung cửa phòng làm việc của người yêu để tìm kiếm.

Trước mắt K là một gian phòng tối đen như mực, không có một ánh đèn. Nhưng tiếng hốt hoảng của một cặp đôi trong phòng đã giúp K hiểu được đó không phải là căn phòng trống. K định thần rồi quét ánh nhìn xung quanh, và giật mình khi thấy chiếc áo của người yêu đang nằm vất vưỡng trên bàn làm việc.

Hai ánh mắt của K lúc này tự dưng lại lóe lên như hai ngọn lửa. Trong đêm đen K nhìn thấy người yêu của mình đang để cho một gã sếp già vui cơn thú tính.

K tiến tới túm lấy cổ của gã sếp già ngoài 40 rồi chau may quay sang nhìn người yêu của mình, ánh mắt K vẫn còn vẹn nguyên hai ngọn lửa đang phừng phực cháy.

Nhưng chẳng có một cuộc ẩu đả nào xảy ra. K thả lỏng tay của mình và gã sếp bắt đầu lồm cồm kiếm tìm quần áo. K lại quay sang nhìn người yêu của mình thêm lần nữa nhưng hai ngọn lửa đã mất lúc nào, thay vào đó là hai dòng nước chảy. Ánh mắt của K lúc này long lanh đủ cho người ấy nhìn vào mắt K để tự soi chính tâm hồn mình.

K lặng lẽ quay đi và đóng cửa phòng lại, tiếng chốt cửa phát ra một âm thanh đủ để cả ba nghe được, và tiếng động ấy cũng là dấu chấm hết cho cuộc tình kéo dài suốt 10 năm của K.

Đêm hôm đó về tới nhà, K nâng niu phím dương cầm của mình như chính cậu ấy đang nâng niu, mơn trớn với người yêu. Vậy mà tiếng dương cầm lại phát ra những thanh âm thê lương não nuột, như nó cũng vừa hay chuyện mà buông ra những tiếng thở dài ai oán.

K ngưng không chơi đàn từ lúc đó. K không muốn những ngón tay của mình lại vô tình đánh thức một linh hồn thương tổn đang ẩn trốn bên trong chiếc dương cầm ma mị ấy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: