Chap 6: Tình yêu đầu trôi xa, dư âm để lại…


anh-nho

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Phần 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Phần 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…

Kể từ khi mối tình đầu đỗ vỡ, K càng lúc càng trở thành một người lạnh lùng và sống khép mình hơn. K không có niềm tin vào bất kì một người nào, và cuộc sống của cậu ấy cũng bắt đầu phủ một màu đen huyền bí.

K đã nghỉ làm ở công ty cũ và tìm việc ở một môi trường mới, là công ty mà K và tôi đang làm bây giờ. K bảo đó là cách để K tìm quên tất cả mọi thứ và để lòng mình không phải bận bịu với những ánh mắt dèm pha của đồng nghiệp xung quanh.

Nhưng thật sự thì K không thể quên. K kể rằng thời gian đầu làm việc ở môi trường mới, nhìn vào ai K cũng thấy sợ hãi. K nhớ tới những khuôn mặt người đã phát ra những tràng cười sảng khoái khi K bắt đầu dọn đồ đạc ra đi. K nhớ tới khuôn mặt của gã sếp già có hai hàng ria mép và hành động tất tả tròng quần áo vào người giữa đêm tối hôm ấy.

Có một lần, K nhìn một anh bạn đồng nghiệp cùng phòng lại có nét hao hao giống như gã sếp cũ, K đã suýt nhào vào làm một trận ẩu đả nếu như không có sự can ngăn của mọi người.

K kể xong rồi lại phá ra cười chua chát. K bảo, lúc ấy nhìn ai cũng thấy đáng sợ. Nhìn ai cũng giống như họ đang giữ một âm mưu hay một bí mật nào đó mà mình cần phải đề phòng.

Tôi bèn hỏi K:

  • Thế tớ có đáng sợ không? – Thật ra tôi cũng thắc mắc về chính bản thân mình, không biết tôi trong suy nghĩ của K sẽ như thế nào.
  • Có. Nhưng nếu như cậu ở trong bóng đêm thì không. Lúc đó cậu lại trở nên yếu đuối và run rẫy.

Tôi thừa nhận là K nói đúng. Tôi sợ hãi bóng tối như sợ một thế lực vô hình nào đó đang rình rập cuộc sống xung quanh mình. Bóng đêm làm cho tôi trở nên mất kiểm soát và nhìn ai cũng thấy trở nên xa lạ. K thì cứ một mực trấn an với tôi rằng bóng đêm không đáng sợ lắm, nếu như cậu thật sự tin vào điều đó.

K thật sự tin vào bóng đêm kể từ khi cậu phát hiện ra đôi mắt mình có khả năng ánh lên như hai ngọn lửa. Đó cũng là cách để cậu ấy soi rọi mọi thứ trong đêm và không có điều gì qua mắt được cậu ấy.

K vừa đốt điếu thuốc vừa kể cho tôi nghe về khoảng thời gian đầu sau khi cậu và người yêu đi mỗi người mỗi ngã, K đã nhốt mình vào căn phòng nhỏ hẹp này, xung quanh chỉ phủ một màu tăm tối. K tìm quên bằng cách vẽ những bức tranh mà có lẽ chỉ mình K mới hiểu. Nhưng K bảo đó là linh hồn của K đã bị đánh cắp. K đã vẽ chính linh hồn của mình, mỗi ngày một hình hài khác nhau, và hằng đêm K đã dùng những bức tranh đó để tìm lại chính mình.

Khi cậu ấy cần người để tâm sự, những linh hồn lặp tức sẽ phủ quanh căn phòng này. “Không có gì thú vị bằng việc tâm sự những nỗi buồn của mình cho chính mình nghe”. K chốt lại với tôi như vậy, khi tôi đưa ánh mắt sững sốt nhìn về phía cậu bạn đồng nghiệp của mình.

Ngồi trò chuyện với K, đôi khi tôi có cảm giác yên bình pha lẫn niềm sợ hãi. Tôi có cảm tưởng như thế giới ngoài kia không phải dành cho K. Cậu ấy tự xây cho mình một thế giới biệt lập, bất khả xâm phạm. Cậu ấy có thể vẫy vùng trong một màn đêm u tối nhưng lại trở nên co ro khi bước ra cuộc sống bên ngoài. Nhiều lần tôi muốn tìm một cách nào đó để K có thể hòa nhập với mọi người xung quanh, để cậu ấy có thể tươi cười và chuyện trò với các đồng nghiệp khác, nhưng cũng có lúc tôi nghĩ điều đó là không cần thiết với K.

K nên có một thế giới của riêng mình để K có thể tung hoành với những trò ma mị của cậu ấy, và cũng là cách để K tìm quên, hoặc cũng chẳng cần phải quên, vì K đã xem tất cả là một dư âm buồn hệt như những nốt nhạc mà cậu ấy đã từng đàn trong đêm khuya hôm ấy.

Tôi bó gối ngồi nhìn K đang rít một hơi thuốc, ánh đèn từ phía bên ngoài cửa số hắt vào làm cho khuôn mặt của K đổ bóng xuống giữa căn phòng nhỏ hẹp. Khuôn mặt của K lúc này giống hệt như những hình hài mà cậu ấy đã vẽ trong các bức tranh treo đầy trong phòng.

Không dưng tôi lại muốn xé toẹt mảnh áo phong phanh của K để lộ ra những đường cơ bắp như những khối hình tương phản dưới ánh sáng loe loét này. K đưa mắt sang nhìn tôi, tôi nhận thấy đôi mắt ấy không còn rực lửa nữa. Đó là đôi mắt buồn ươn ướt như một mặt hồ phẳng lặng bỗng dưng có ai đó thả vài hòn đá xuống để khuấy động một buổi tối yên bình.

K vẫn lặng lẽ nhìn tôi, bất chấp cho tôi đang đào bới từng ngóc ngách trong tâm hồn của cậu ấy.

Lúc này tôi mới thật sự tin lời K nói, bóng đêm không đáng sợ như tôi nghĩ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: