Nhạt


7739399002_0993c5146bNhững vạt nắng đã nhạt lắm rồi…

Người tiếc làm gì những chiều hoang dại

Tôi bước đi, còn người ở lại

Vương vãi sau lưng một chút nắng buồn…

(Chuột Rain)

Hôm nay không hiểu sao mà mọi chuyện cứ rối ren lên. Ngồi chat với Tuấn mà mắt ươn ướt lúc nào không hay. Có lẽ mình đang dần dần sống thật với chính mình. Nhưng mà đến bao giờ, hoặc là biết là sẽ có lần thứ hai nữa hay không cho những gì mình đã nói với Tuấn hôm nay? Những con đường mình bước đi có cảm giác tăm tối quá, cô độc quá. Nhiều khi muốn có ai đó để có thể giúp đỡ mình, nhưng nhìn quanh chẳng thấy ai. Cô độc đến lạ thường.

Có cảm giác mọi thứ bắt đầu nhạt dần theo thời gian. Mình cũng bắt đầu mỏi mệt vì những sự hy sinh của mình đôi khi chỉ đáp lại bằng cái nhìn vô tâm của người khác. Rồi phải chăng chính mình cũng bắt đầu vô tâm với tất cả mọi thứ, ngoảnh mặt bước đi để cho người khác phải đau khổ vì mình.

Nhận được tin nhắn của T khiến mình không cầm được nước mắt, nhưng rồi lại vội vã xóa ngay. Không phải vì sợ có ai đọc, mà mình sợ sẽ bị ám ảnh bởi những điều mà T nhắc đến mình trong tin nhắn.

Những ký ức của những-ngày-đầu-tiên dường như mình đã xóa sạch, chấm dứt tất cả những mối quan hệ ngày trước. Mình muốn được làm một con người mới. Nhưng không hiểu sao mình vẫn còn tiếp tục bước vào vết đường mòn cũ. Rồi những đau đớn đã trãi qua dường như đang lặp lại ngay vào lúc này. Cái lúc mà mình bắt đầu mất cạn niềm tin.

Muốn trả lời cho T một tin nhắn, nhưng rồi lại im lặng. Cái im lặng kéo dài như một nỗi đau mà chính mình là người làm nên vết thương ấy. Hôm qua, trước khi ngủ, tình cờ nghe được câu chuyện của một người bạn cùng phòng, rồi mình rơi nước mắt. Nhưng không hẳn là nước mắt dành cho câu chuyện, mà nước mắt dành cho J. Nhớ ngày xưa, J kể những chuyện buồn của J mà mình khóc thành tiếng. Đến bây giờ mình vẫn chưa quên được J. Những gì thuộc về J mình vẫn còn giữ. Không biết J có còn giữ những gì thuộc về mình không?

Trước lúc chia tay J, mình đã bảo giữa chúng ta không phải là tình yêu, mà là thứ tình cảm cao hơn cả tình yêu. Nhưng rồi cái tình cảm ấy là gì mà để mỗi khi mình nhớ đến J là mình bật khóc. Mình nhớ những buổi nói chuyện liên tu bất tận, thậm chí nhớ cả những lúc bị ghen tuông của những người khác, nhớ những buổi đi chơi cùng bạn bè lại có J bên cạnh, rồi lại cảm thấy nhói lòng, khi đứa bạn hỏi: “Giờ ông với J sao rồi?”. Cuộc sống đôi khi thật lạ lùng!

Hôm nay, nhận được điện thoại của thầy. Nhưng mình lại không bắt máy. Có lẽ thầy lo lắng cho mình lắm, nhưng biết sao bây giờ. Những gì đã nói thì mình nói hết rồi. Có nói mãi thì cũng vậy thôi, chẳng thể nào cứu vãn được. Thầy lại nhắn tin, mong được gặp mặt mình, nhưng lại chẳng có tin nhắn phản hồi nào cả.

Mình đang làm trò gì đây? Có đôi lúc mình chẳng biết mình đang làm gì, và mình là ai nữa…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: