Chap 8: Tôi yêu K mà không cần đền đáp


1276054380_user1582_pic285_1217854950Sau đêm hôm ấy, tình cảm của tôi dành cho K ngày càng mãnh liệt. Giữa chúng tôi bắt đầu có nhiều sự tương đồng với nhau. K hiểu tôi đến mức, cậu ấy chỉ cần nhìn vào mắt tôi là biết tôi muốn gì. Chẳng có điều gì mà tôi có thể giấu giếm được với K. Mà thật ra khi đứng trước K, tôi chẳng có điều gì là bí mật.

Tôi và K là hai mảnh ghép rời rạc không tương đồng nhưng không hiểu sao khi gặp nhau vẫn có thể kết dính. Đó là điều mà tôi không thể nào lý giải được.

Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn hiểu rằng, K chỉ là một cơn mưa hè bất chợt. Cậu ấy xuất hiện như để tưới mát tâm hồn vốn dĩ đã khô cằn từ rất lâu trong tôi, và tôi mong một ngày nào đó mãnh đất khô cằn ấy sẽ nảy mầm một vài chồi cây xanh lá.

Tình cảm của K dành cho tôi không như tình cảm mà tôi đã dành cho cậu ấy. K xem tôi như một tri kỷ, để cho cậu ấy trút cạn những tâm tư suy nghĩ của mình. Nhưng tôi xem K như một người tình mới đến. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về K và tôi chấp nhận những cá tính lập dị của cậu ấy. Tôi đã từng không hiểu gì về những bức tranh ma mị mà K đã vẽ trong đêm, nhưng từ khi quen K tôi đã bắt đầu có tình cảm với chúng.

Có một thời gian dài tôi tập cho mình thích nghi với bóng tối. Tôi đã giam mình trong căn phòng kín và tập cảm nhận mọi thứ xung quanh khi không có bất cứ ánh sáng nào chiếu vào. Trong bóng đêm, tôi đã tìm kiếm những linh hồn đi hoang của mình để tôi có thể bắt chúng ngồi yên vị một chỗ, và tôi sẽ kể cho chúng nghe những tình cảm sâu lắng trong tôi dành cho K.

Nhưng tiếc rằng chẳng có một linh hồn nào quanh đây cả. Chỉ có tôi trơ trọi cùng với nỗi đau đang âm ĩ trong tim mình.

Tôi khác K ở chỗ tôi, chẳng có một khả năng đặc biệt nào. Tôi bình thường đến chán ngắt, và điều đó càng khiến cho tôi tủi thân hơn khi ở bên cạnh K. Tôi cảm nhận rằng mình không đủ tài giỏi, không đủ lập dị và cũng không đủ tính nghệ sĩ như cậu ấy. Nếu làm phép so sánh giữa tôi và K, thì những gì tôi làm được so với K cũng chỉ là con số không tròn trĩnh.

Có một lần tôi tự dặn mình phải giết chết những cảm xúc trong tôi, nếu không, khi tình cảm ngày càng to lớn, thì khi đó chính tôi đã tự giết chết chính mình. Nhưng tôi không tài nào làm được. 

Tình yêu của tôi dành cho K là một mầm non vừa mới lớn. Dù muốn hay không thì mầm non ấy cũng phải đâm chồi và vươn lên cao. Tôi không thể tự cầm dao mà đốn chặt chính tình cảm trong tim mình. Tôi mặc nó tự lớn lên, tự lấp đầy trong tim và trong suy nghĩ của tôi hằng ngày mà chẳng thể lường trước được những tháng ngày về sau sẽ như thế nào khi mầm non kia sẽ thành một thân cây to vững chắc.

Nhưng tôi yêu K mà không cần bất cứ sự đáp đền nào từ phía cậu ấy. Tôi nghĩ vậy rồi tự dưng lại thấy yên lòng. Tôi chỉ mong K khi hiểu được tình cảm mà tôi dành cho K, cậu ấy sẽ không phát hoảng mà bỏ chạy. K vẫn tiếp tục ngồi bên cạnh tôi với tách cafe ấm nóng rồi kể cho tôi nghe những câu chuyện tình của cậu ấy để tôi có thể vừa nghe chuyện vừa ngắm đôi mắt ngân ngấn nước ướt đẫm một nỗi buồn trong đêm.

K cũng sẽ tiếp tục hí hoáy cây cọ của mình để vẽ nên những bức tranh trong màn đêm, để tôi tiếp tục ngồi yên lặng nhìn K từ phía sau hoặc đưa mắt mình ra xa để ngằm bầu trời đầy sao thông qua cánh cửa bé nhỏ trong phòng với nỗi buồn lặng lẽ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: