Chương 10: Mỹ Tho của tôi nhỏ xíu


My-Tho-CityNhững tháng ngày sau khi nghỉ việc tôi chủ yếu nhốt mình trong phòng lặng lẽ, thế giới của tôi bắt đầu nhuộm một màu đen chẳng khác gì thế giới của K. Nhưng tiếc rằng căn phòng của tôi chẳng có những bóng người nào quanh đây để ngồi yên nghe tôi kể chuyện. Chỉ có tôi đơn độc với nỗi buồn của mình.

Mỗi tối tôi vẫn hay ghé thăm K, rồi ngồi lặng yên xem cậu ấy vẽ từng bức tranh với nhiều đường nét kì dị. Ngoài trời chẳng có một giọt mưa nào nhưng tôi cảm thấy lòng mình vừa ẩm ướt vừa lạnh lẽo. Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện hút thuốc, điều mà từ trước đến nay tôi chưa từng làm bao giờ.

Tôi châm mồi điếu thuốc rồi cố rít một hơi dài cho căng đầy lồng ngực để rồi sau đó tôi ho sặc sụa làm phá vỡ không khí đang yên tĩnh trong đêm.

Tôi nói với K, có thể tôi sẽ về quê để tìm một công việc nào khác. Tôi đã bắt đầu chán cảnh phải vật lộn với mọi thứ xung quanh mình để tìm cho mình một chỗ đứng phù hợp, tử tế.

K không hoàn toàn đồng ý, nhưng cậu ấy khuyên tôi về quê để nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục bắt đầu công việc mới của mình tại Sài Gòn. Hôm đó tôi ngồi yên bên cạnh K cho đến khuya, bầu trời hôm ấy sao giăng đầy như những ánh điện lấp lánh ai vừa bật trong đêm đen. K buông giá vẽ rồi choàng tay của mình lên vai tôi, cả hai cứ ngồi lặng lẽ như thế mà chẳng nói được gì.

Sáng hôm sau khi tôi chuẩn bị đồ đạc để về quê, thì K bất ngờ đứng trước cửa phòng. Trước ánh mắt ngạc nhiên của tôi, K nở một nụ cười tươi rói:

  • Tớ muốn về quê cùng cậu. Cũng lâu lắm rồi tớ chưa đi đâu đó thư giãn…

Tôi không hiểu ý đồ của K là gì, nhưng tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, liền gật đồng ý.

Tôi dẫn K vào nhà mình, chào hỏi bố mẹ. K từ trước giờ ít khi nào gây được thiện cảm với ai, nhưng không hiểu sao từ cái chào đầu tiên, bố mẹ tôi đã xem K như một người nhà thân thiết.

K đặc biệt thích ngồi nhà bé nhỏ của tôi. Đó là một căn nhà nằm khép mình trong một con hẻm nhỏ giữa một trung tâm thành phố của tính. Mỹ Tho của tôi êm đềm như một câu thơ và bình yên như một buổi chiều cuối thu lặng lẽ.

Tôi đưa K đi vòng quanh thành phố của mình để cho cậu có thêm nhiều cảm nhận về nơi tôi đã từng sinh ra và lớn lên suốt mười mấy năm trời.

Bất giác K nói: “Mỹ Tho của cậu nhỏ xíu, đi lòng vòng một hồi thì cũng trở về chỗ cũ mà thôi“. Tôi nhìn K rồi cười trừ, chứ không thể nào phủ nhận được. Bởi ngày xưa, thời còn học cấp 2, cấp 3, mỗi lần xe đạp hư, đôi khi tôi quyết định đi bộ đến trường, để mặc cho nắng phả vào người, cũng bởi vì Mỹ Tho nhỏ xíu như một vòng tay ôm, không cần xe đạp thì đi bộ cũng tới nơi, chẳng có gì phải vội.

Tôi dẫn K ngồi vào một góc công viên Giếng Nước, tôi đưa tay chỉ với K rằng, ở góc đằng kia, ngày xưa người ta có đặt một cái ghế, nay không hiểu sao nó biến mất, nhưng chỗ đó chính là nơi tôi hay mang cặp xách ra ngồi học bài, nơi đó đã gắn bó với tôi qua những kỳ thi học kỳ, những kỳ thi học sinh giỏi, kỳ thi tốt nghiệp, và đại học. Tôi có một thời gian dài gắn bó tuổi học trò của mình với chiếc ghế đá ấy, vậy mà ai nỡ lòng nào dời nó đi.

Tôi cũng thật thà nói với K rằng, Mỹ Tho chắc sẽ không giúp cho K vẽ nên những bức tranh đẹp sống động, hay những bức tranh u ám, trừu tượng, ma mị như chính phong cách của K, bởi Mỹ Tho trong tôi, nó là một thành phố bình thường. Nó không phải là nơi để người ta đến du lịch, thưởng lãm. Mỹ Tho không quá năng động hiện đại, nhưng cũng chẳng phải là thôn quê. Nó là một thành phố hội nhập chưa tới nơi, cái gì cũng có, nhưng chưa chắc cái gì dùng cũng cảm thấy hài lòng.

Vậy Mỹ Tho giống y hệt cậu rồi còn gì” – K vừa nói vừa bật cười, lại một lần nữa, tôi không thể phủ nhận. Và tôi tin chắc rằng, những người con Mỹ Tho như tôi, dù có đi đâu, Sài Gòn hay nước ngoài, vẫn không thể nào từ bỏ được một chút Mỹ Tho trong mình. Như cái thành phố nhỏ bé này, đã bao nhiêu lần chuyển mình “đổi mới”, đã bao nhiêu công trình mọc lên, nhưng những “ngây thơ”, “dại khờ” của một thành phố tỉnh lẻ vẫn còn nguyên đấy.

Lắm lúc Mỹ Tho trong tôi như một bài thơ lãng mạn, phảng phất buồn. Mỹ Tho buồn như tuổi thơ tôi có những chiều mưa tôi ngồi bên song cửa mõi mòn chờ đợi ba trở về sau những tháng ngày dài bôn ba xa xứ. Hay những tháng ngày lên thành phố đi thi, và chợt nhận ra mọi người xung quanh mình thật khác. Đó là nỗi buồn mặc cảm của một đứa trẻ tỉnh lẻ lần đầu mở tầm nhìn của mình. Nỗi buồn đó là một câu thơ buông hờ, chẳng biết mình nên lùi hay nên tiến. Chẳng biết mình nuôi thêm hi vọng, hay sẽ nhận thêm nỗi muộn phiền.

K vẫn lặng yên, để cho tôi ngồi buông ra những câu chuyện về vùng quê của mình, chưa chắc gì K đã đồng cảm được những gì tôi đã kể cho K nghe ngày hôm nay.

Nhưng cũng giống như Mỹ Tho thôi, chưa chắc gì tôi đã hiểu được nỗi niềm của thành phố quê mình, và cũng chắc gì Mỹ Tho đã hiểu tôi sau hơn mười mấy năm gắn bó…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: