Chap 11: Viết lách không có chỗ cho sự lừa gạt


antique_piano_12_vampstock_by_vampstock-d62wm8vHơn một tuần trôi qua cũng đã đến lúc tôi và K kéo lên thành phố. Trong khoảng thời gian tìm việc mới thích hợp, tôi bắt đầu tập cho mình thói quen viết lách.

Tôi lập ra một trang blog, và viết linh tinh đủ thứ chuyện vào đấy. Tôi viết hằng ngày như một thói quen không thể thiếu được. Viết lách làm cho tôi bớt thời gian nghĩ ngợi đến nỗi buồn thất nghiệp nhưng cũng vô tình biến tôi từ một đứa khô khan cảm xúc bỗng trở nên nhạy cảm và trầm tư không ngờ.

Sau này tôi mới nhận ra rằng viết lách chính là đam mê lớn nhất của tôi.

Tôi đã từng lắc đầu trước câu hỏi của K – “Thú vui của cậu là gì?“, nhưng giờ đây có lẽ tôi đã trả lời được câu hỏi ấy. Thú vui của tôi chính là ngồi viết ra những điều mình nghĩ. Có thể đó chỉ là những suy tư bất chợt, hay chỉ là những nghĩ ngợi mông lung, vụn vặt của chính bản thân mình, nhưng đó chính là những điều đã chất chứa trong tim tôi, và tôi cần viết để giải tỏa chúng.

Viết lách không có chỗ cho sự lừa gạt” – một nhà hiền triết đã nói như vậy, và tôi tin rằng ông ta nói đúng. Cũng như giờ đây tôi mới hiểu vì sao K lại tin bóng tối xung quanh mình đến vậy. Không có bất kì sự tráo trở nào trong nghệ thuật. Tôi cảm thấy an lòng với đam mê của mình, sẽ chẳng có ai có thể cản phá được ngồi bút của tôi.

Sau này, tôi đổi nghề, không còn là nhân viên Marketing nữa, mà tôi trở thành nhà báo. Bởi trong khoảng thời gian viết blog, tôi cũng gửi nhiều bài viết của mình cho các tòa soạn, và từ đó mối lương duyên của tôi với nghề báo bỗng nhiên lại hình thành.

Tôi yêu công việc mới của mình và tôi nghĩ mình có thể sống chết vì nó.

Càng ngày tôi lại thấy mình càng giống K. Có thể khi ở gần bên cậu ấy, tôi cũng thấy mình có thêm được chút máu nghệ sĩ trong người. Tôi cũng có những thú vui của riêng tôi, tôi cũng biết yêu biết ghét những điều mình làm, và đặc biệt, tôi cũng có một thế giới của riêng mình, bất khả xâm phạm – là một trang blog nhỏ mà tôi vẫn thường hay gửi tâm sự của mình vào đó.

Công việc tại tòa soạn khá bận rộn. Vì tính chất công việc, tôi thường xuyên di chuyển từ tỉnh thành này đến tỉnh thành khác. Trong khoảng thời gian này, tôi lao vào công việc nhiều khi quên mất cả bản thân mình.

Những cuộc gặp gỡ giữa tôi và K bắt đầu thưa dần. Tôi không còn nhiều thời gian để ngồi bên cạnh K để nghe cậu ấy kể chuyện nữa.

Những cơn mưa mùa hạ bắt đầu đổ xuống, mối quan hệ giữa tôi và K cũng giống như cơn mưa giữa thành phố này. Chợt đến, chợt đi vội vã. Những buổi chiều tối vừa khua muỗng khuấy tách cà phê vừa nghe K kể chuyện không còn nữa, thay vào đó là những tin nhắn vội vã hỏi thăm nhau qua điện thoại. Rồi những dòng tin nhắn cũng nhạt dần, nhạt dần… rồi kết thúc hẳn.

Từ đó về sau, chúng tôi không còn gặp gỡ và nói với nhau điều gì nữa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: