Chương 13: Đừng khóc trong đêm mưa


075Hôm ấy là một đêm mưa dầm tầm tả kéo dài từ chiều cho đến mịt mùng khuya. Tôi về đến nhà với tấm thân mệt lả do những công việc thường ngày nơi tòa soạn. Nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, tự nhiên tôi thèm cảm giác được ngồi bình yên trong căn phòng nhỏ vừa ngắm mưa vừa nhấp nhám tách cafe nóng và có K bên cạnh.

Đã từ rất lâu, tôi không cho phép mình liên lạc với cậu ấy. Đó là lúc tôi nhận ra mình cần phải chôn chặt cảm xúc từ trong sâu lắng lòng mình và không cho nó được sống dậy. Tôi đã bắt đầu thấy mình đã quen dần cảm giác tồn tại một mình giữa chốn đông người, tôi cũng quen với việc gậm nhấm nỗi cô đơn bằng cách hý hoái viết một điều gì đó. Có lẽ, tôi đã học được từ K cách để bản thân mình tồn tại khi nỗi buồn ngày một lớn dần hơn.

J gọi điện cho tôi khi vừa kết thúc một trận cãi vã kịch liệt với bố mẹ. Bên kia đầu dây, J vừa khóc vừa kể về kế hoạch bỏ trốn của cậu ấy.

  • J không chịu nỗi nữa rồi. Đã đến lúc mình phải tự giải thoát cho mình thôi.

J mở đầu câu chuyện như vậy, rồi chẳng để cho tôi nói gì thêm, J liền nói tiếp:

  • J sẽ đi đâu đó thật xa. Lên Sài Gòn chẳng hạn. Chẳng biết sẽ phải làm gì, nhưng mà làm gì cũng được, miễn là không phải ở trong căn nhà này!

J nói rất quyết liệt, nhưng tôi vẫn muốn hỏi  lại J một lần nữa:

  • Cậu đã suy nghĩ kĩ chưa?

Tôi hỏi cũng chỉ để tự trấn an lòng mình, chứ thật ra tôi nghĩ J cũng cần có một lần nào đó thử bước ra thế giới bên ngoài, tự trái nghiệm, tự cảm nhận mọi thứ xung quanh mà không cần có ai bên cạnh kiềm cặp.

Tôi nghĩ vậy rồi lại thấy thương J. Cậu ấy quá nhỏ bé so với cuộc đời này. J hiền hậu, và khờ khạo một cách yếu đuối, liệu J có thể thoát khỏi gia đình và hòa nhập với những bon chen, tranh giành quyền lợi? Đôi lúc tôi có cảm tưởng J như một mầm lá nhỏ, cậu muốn thử một lần được thả mình trôi theo một dòng sông, chẳng cần biết sẽ về đâu, miễn là khác nơi của J đang sống, nơi đó có bình yên hay bão táp, nhưng miễn là cậu ấy có thể đâm chồi và lớn lên theo cách của mình, mà không phải lệ thuộc vào một ai khác.

Có lẽ vậy, nên J đã trả lời câu hỏi của tôi một cách cứng rắn:

  • Tớ suy nghĩ kĩ rồi. Tớ không sợ thất bại đâu. Ngã chỗ nào thì cứ đứng lên chỗ đó mà đi tiếp. Cậu hãy luôn là người ủng hộ tớ nhé!

Tôi gật đầu nói: “” rồi cả hai cùng cúp máy. Bên ngoài trời vẫn còn mưa rả rích. Những âm thanh vỡ tan của từng quả bong bóng nước làm cho tôi trằn trọc không ngủ được. Đêm hôm đó là một đêm khá dài của cả tôi và J.

*

Đầu tuần sau cũng là một ngày mưa rả rích, J gọi điện cho tôi, lại tiếp tục khóc nức nở:

  • Kế hoạch không thành rồi! Tớ đúng là một tên vô dụng!

Hôm ấy là một buổi tờ mờ sáng, J vừa kéo vali ra khỏi cửa phòng thì đã thấy ba mình đứng ngay trước cửa. Cơn tức giận như muốn tràn ra khỏi lồng ngực. Ông thở mạnh liên hồi, mím chặt môi, cặp chân mày chau lại rồi dùng roi quất vào người J tới tấp. Những lằn roi bất ngờ khiến cho cậu không giữ được chiếc vali bên cạnh mình, vô tình làm cho mọi thứ đổ trào ra ngoài, văng tung tóe.

Ông cầm roi chỉ thẳng vào mặt J rồi hét lên:

  • Đồ mất dạy!

Nói xong, ông lại tiếp tục vung roi. Những trận roi quét lên người J khiến cho cậu ấy có cảm tưởng như một cơn vũ bão vừa cuốn qua thịt da mình. 

J khụy gối xuống sàn, hai tay ôm đầu rồi phó mặc mạng sống của mình cho bố. Trông J lúc này chẳng khác gì một kẻ bất lực trước một cơn bão lớn, chỉ biết ngồi chờ đến lượt mình bị cuốn trôi.

Gia đình xem J là một đứa trẻ con bé bỏng, cần phải nâng niu nuông chiều, nhưng cũng cần phải được dạy dỗ kỹ càng. Hôm ấy, J không nhớ mình đã hứng chịu bao nhiêu lằn roi, nhưng cậu ấy vẫn nhớ cứ mỗi một lần vung roi xuống ông đều hét lên trong cơn tức giận.

Đó là một trận cuồng phong lớn nhất từ trước đến nay mà ông giành cho J. J kể, trong khoảnh khắc đó, cậu nhìn ba mình chẳng khác gì một con quỷ dữ đang muốn ăn tươi nuốt sống chính đứa con của mình. Ông đánh tới tấp vào người J, đến khi cậu ấy gần ngất lịm thì ông mới bắt đầu dừng lại.

Kể từ hôm ấy, J bị giam cầm trong căn phòng riêng của mình. J không cần phải trông coi cửa hàng hay kiểm tra sổ sách nữa. J cứ yên vị trong căn phòng nhỏ bé đó và không được ra ngoài. 

  • Ba xem J như một con thú, tới giờ thì cho ăn.

 J vừa nói vừa cười chua chát pha lẫn chút bất mãn khi kể về cuộc sống của mình. 

Tôi lặng yên nghe tiếng mưa đang tỉ tê trong đêm cùng với tiếng khóc nức nở của J qua điện thoại mà có cảm tưởng như mình đang nghe một bản hợp xướng ca vừa buồn não nuột vừa thê lương. Tôi thấy lòng mình nặng trĩu, như có ai đó vừa mắc vào trong tim một nỗi buồn da diết, mông lung…

Rồi bất ngờ J nói:

  • Chắc J tự tử cho xong chuyện quá. Sống khổ như thế này thì chẳng thà chết còn sướng hơn!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: