Chương 14: Đừng than trong câu ca


120225dstraitimconang26_3c3fdJ nói vậy nhưng cậu ấy không tự tử. Có lẽ sau một đêm dài nằm nghĩ ngợi J đã nghiệm ra rằng, tướt đoạt đi quyền sống của chính bản thân mình, đó chính là một giải pháp tồi tệ.

J bảo với tôi như vậy. Đã đến lúc cậu ấy sẽ chứng minh cho gia đình thấy J không còn là một đứa trẻ nữa. Cậu ấy cần có cuộc sống riêng cùng với những lý tưởng và hoài bảo của mình.

Nghe J nói xong, tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình đã trút được những mối lo toan đã đè nặng trong lòng suốt mấy ngày qua. Sau trận đòn của ba, J đã nhận ra mình đã có một quãng đời quá nhu nhược. J chưa thực sự khiến cho người thân tin rằng mình đã lớn, và cứ thế J sống trong sự chiều chuộng và quan tâm quá mức của gia đình, và đôi khi J xem đó như là một lẽ thường trong cuộc đời của cậu ấy.

J như một cậu bé con tuy đã lớn xác nhưng tâm hồn và suy nghĩ còn quá non nớt, chưa đủ sức để bay nhảy ra khỏi những ràng buộc của gia đình. Qua trận đòn của ba, J đã hiểu vì sao ba lại nổi cơn thịnh nộ. Điều đó xuất phát từ tình thương của một người bố suốt cuộc đời mình làm tất cả mọi thứ chỉ vì con.

Ông bảo vệ J bằng tất cả tình thương của mình, và chắc hẳn ông sẽ đau lòng khi thấy những con sóng của cuộc đời sẽ xô xát cậu ấy khi J bước chân ra ngoài tự lập. J vốn dĩ là một con người yếu đuối, chắc chắn J sẽ gục ngã khi đối diện với cuộc sống mưu sinh bên ngoài.

Những điều J cần làm ngay lúc này đó là cần phải mạnh mẽ và tự lập trong chính căn nhà của mình. J cần phải từng bước xây dựng lại mọi thứ và chứng minh cho gia đình thấy J đã lớn và đã có thể làm được mọi thứ như thế nào. J cần phải thoát ra khỏi lớp vỏ bọc yếu ớt đang bao lấy thân mình và vươn ra để đón nhận với những thách thức mới.

Tôi lặng yên ngồi nghe từng suy nghĩ của J mà thấy lòng mình vừa nhẹ nhàng thanh thản vừa mông lung xa vời. Tôi an lòng vì cảm thấy J đang nghĩ về cuộc sống của mình theo một chiều hướng tích cực, điều đó sẽ giúp cho J bớt bi quan và không còn chìm vào những nỗi buồn bất tận của cậu ấy nữa. Nhưng đồng thời tôi lại cảm thấy sợ sệt, nếu những thay đổi của J chưa đủ lớn để lay động được gia đình, thì liệu lúc ấy cậu bạn của tôi sẽ như thế nào?

Tôi sợ J đang xây cho mình một tòa nhà cao tầng, cứ từng bậc từng bậc lại cao hơn theo chiều hướng mơ mộng của cậu ấy, nhưng khi thực tế không như mong đợi, có thể J sẽ té ngã trong chính tòa nhà hư ảo của mình.

Nhưng có lẽ J không nghĩ ngợi đến điều đó. Đầu dây bên kia tôi bất ngờ nghe tiếng cười tươi tắn của cậu ấy. Đây là lần tiên tôi nghe được giọng cười của J, nó như âm thanh của từng viên đá pha lê chạm vào nhau, tạo thành những tiếng leng keng rộn rã. Không dưng tôi lại cảm thấy lòng mình xao động, giọng cười ấy nhẹ nhàng đi thẳng vào tim tôi rồi vô tình tạo thành một dấu ấn mà tôi không tài nào quên được.

Tôi chưa kịp định thần lại tâm hồn mình, thì bất ngờ J lại cất tiếng hát. Tôi chẳng nhớ đó là ca khúc gì, tôi cũng chẳng nghe rõ J đang hát cái gì. Tôi chỉ thấy lòng mình bỗng dưng lại nhẹ nhỏm hẳn khi nghe những âm thanh tươi vui phát ra từ giọng nói của cậu ấy.

J bảo với tôi rằng cậu ấy ít khi nào hát, vì cuộc đời của J chẳng có gì vui, hát ca để làm gì. K cũng từng nói với tôi rằng: “Đừng ném nỗi buồn vào nghệ thuật”. Có lẽ J cũng có cùng suy nghĩ như K, nên cậu ấy chỉ hát khi vui, khi thấy lòng mình đang rộn ràng, phơi phới.

Nghe J hát từ bài này sang bài khác, tôi có cảm tưởng như mùa xuân đang về trong lòng mình, dù bên ngoài những con mưa mùa hạ đang bất đầu rơi tí tách.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: