Chương 17: “Em”


Có một thời gian, tôi thấy cuộc sống của mình vô cùng tẻ nhạt. Khi mối quan hệ giữa tôi và J rạn nứt, tôi bắt đầu thu hẹp cuộc sống mình lại, và ngại giao tiếp với mọi người. Tôi sợ những thương tổn trong lòng mình chưa lành lại thêm một lần nữa âm ĩ đau.

Những ngày tháng ấy chỉ có tôi và bốn bức tường làm bầu bạn. Tôi tìm vui vào những con chữ và mạng xã hội hơn là giao tiếp với thế giới bên ngoài. Có đôi lúc tôi thấy mình cô đơn và lầm lũi trong chính cuộc sống của mình, nhiều khi cần có một ai đó bên cạnh nhưng lại chẳng biết tìm ai. Nhưng cũng có đôi lúc tôi thấy mình vô tâm với nhiều thứ, tôi đã có đôi lần ngoảnh mặt bước đi để cho người khác phải đau khổ vì mình.

Tôi thỉnh thoảng phải xoá vội những dòng tin nhắn trong điện thoại vì sợ có ai đó đọc được và sợ mình phải rơi nước mắt. Những dòng tin, những câu hỏi “Tại sao” của em cứ mãi dồn dập lấy tôi cho những lần tôi quyết định buông tay và nhìn mọi thứ đổ vỡ.

Những ký ức của những ngày đầu tiên dường như đã không còn đọng lại trong tôi. Tôi đã dần quên đi những chuyện buồn năm cũ, và muốn thay đổi bản thân mình. Nhưng không hiểu sao mình vẫn còn tiếp tục bước vào vết đường mòn cũ. Rồi những đau đớn đã trãi qua dường như đang lặp lại ngay vào lúc này. Cái lúc mà mình bắt đầu mất cạn niềm tin.

Tôi muốn trả lời những câu hỏi “Tại sao” cho những người vừa bước qua và gục ngã vì tôi, nhưng rồi tôi chỉ biết im lặng. Cái im lặng kéo dài như một nỗi đau mà chính mình là người làm nên vết thương ấy.

Tôi mới nhận ra rằng, đến bây giờ mình vẫn chưa quên được J. Những gì thuộc về J mình vẫn còn giữ. Không biết J có còn giữ những gì thuộc về mình không?

Trước lúc chia tay nhau, tôi đã bảo với J rằng, giữa chúng ta không phải là tình yêu, mà là thứ tình cảm cao hơn cả tình yêu. Nhưng rồi cái tình cảm ấy là gì mà để mỗi khi tôi nhớ đến J là tôi bật khóc. Tôi nhớ những buổi nói chuyện liên tu bất tận, thậm chí nhớ cả những lúc bị ghen tuông của những người khác, nhớ những buổi đi chơi cùng bạn bè lại có J bên cạnh, rồi lại cảm thấy nhói lòng, khi đứa bạn hỏi: “Giờ ông với J sao rồi?”. Cuộc sống đôi khi thật lạ lùng!

Hôm nay, nhận được điện thoại của em. Nhưng tôi lại không bắt máy. Có lẽ em lo lắng cho tôi nhiều lắm, nhưng biết sao bây giờ. Những gì đã nói tôi nói hết rồi. Có nói mãi thì cũng vậy thôi, chẳng thể nào cứu vãn được. Em lại nhắn tin, mong được gặp mặt tôi, nhưng lại chẳng có tin nhắn phản hồi nào cả.

Tôi đang làm trò gì đây? Có đôi lúc tôi chẳng biết tôi đang làm gì, và tôi là ai nữa…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: