Archive for the Cảm nhận Category

LAN VÀ ĐIỆP – SỐNG LÀM NGƯỜI TỬ TẾ.

Posted in Cảm nhận on 04/03/2016 by Chuột Rain

12717857_594044160743407_7998786363346182237_nTui nhớ ngày xưa, tôi đã từng đọc quyển tiểu thuyết “Tắt lửa lòng” của Nguyễn Công Hoan khi kể về cuộc đời của cô Lan, có một đoạn như thế này: “Cũng trong cảnh khổ não, bao giờ người đàn bà cũng nhu nhược hơn đàn ông, cho nên mới chịu để sự đau đớn nó giày vò đến chết”. Đọc đến đoạn kết này mà trong lòng cứ thắc mắc mãi: “Vì sao mà phụ nữ trở nên nhu nhược đến mức quên mất bản thân mình?”.
 
 
Sau này, khi nghe ca khúc “Chuyện tình Lan và Điệp” của Mạc Phong Linh, có đoạn: “Nếu vì tình yêu, Lan có tội gì đâu…” thì lòng mới vỡ lẽ ra tất cả.
 
Người phụ nữ khi bước vào yêu thường trở nên yếu đuối, nhu nhược, thậm chí là mù quáng đến mức hy sinh cả bản thân mình. Lan yêu Điệp sâu đậm không phải là một cái tội, nhưng nếu Lan đã bất chấp với cuộc sống của mình, thì Lan đã mang tội rất lớn, trước tiên đó là tội với chính bản thân mình. Việc cô Lan tự nhận “phần tội lỗi” về phía mình, và tự giam cầm trái tim của mình cho đến chết đã khiến cho biết bao khán giả rơi nước mắt, phần vì thương Lan, phần vì tức giận và ngậm ngùi.
 
Có lẽ vì thấy được sự “bất công” mà cô Lan đã gánh phải, hay nói một cách khác, có thể Hoàng Thái Thanh đã rất bức xúc khi thấy cô Lan đã chọn cho mình một cái kết quá đau buồn nên tác giả đã đưa ra một lời khuyên, một hướng đi khác cho cuộc đời của cô Lan.
 
Lan và Điệp của Hoàng Thái Thanh là một câu chuyện được viết lại một cách mới mẻ, phù hợp với sân khấu kịch nói. Ở đó, nhân vật Lan vừa có sự chân chất, hiền lành, quê mùa của người dân Nam bộ, cũng vừa có trí tuệ trong suy nghĩ vì là người được giáo dục đàng hoàng. Lan cũng từng nghĩ: “Là phụ nữ thì mình phải chịu hy sinh”, nhưng với một người biết nghĩ rộng, Lan vẫn biết phân biệt được thế nào là đúng, thế nào là sai, cô biết khi nào mình cần phải hy sinh, khi nào mình cần phải mạnh mẽ ngừng lại. Mẹ của Điệp cũng từng nói: “Sự hy sinh của người phụ nữ cũng có giới hạn”, có lẽ vì vậy mà những người phụ nữ trong Lan và Điệp ai cũng có được sự kiên cường, mạnh mẽ vượt lên mọi rào cản khổ đau để giành lấy cuộc sống tươi đẹp cho mình, dù trước đó, họ là những người đã từng yêu tha thiết.
 
Cái bất ngờ lớn nhất của tui là biết được tin Hoàng Thái Thánh đã chọn Hoàng Vân Anh diễn vai Lan, thay vì Hồng Ánh. Tui đã từng ngờ vực, liệu cô diễn viên bé nhỏ này có đủ sức diễn một vai “để đời” và nặng ký như Lan không, nhưng cuối cùng phải công nhận Hoàng Vân Anh đã diễn tả một nhân vật Lan rất ngọt ngào và không hề gặp bất kì một trở ngại nào. Hình ảnh một cô Lan bé nhỏ chịu thương chịu khó, khi thì bi lụy khi thì mạnh mẽ đã được Hoàng Vân Anh thể hiện rất dễ chịu, và đi vào lòng người khiến cho nhiều khán giả phải thút thít chậm nước mắt.
 
Nhân vật Điệp của Đoàn Thanh Tài cũng là một sự đổi mới thú vị. Ở nhân vật này vừa có sự yêu thương vừa có sự hèn hạ. Sự hèn hạ đó đã có sẵn trong người và chỉ khi có “thời cơ” thì tính cách thật của Điệp đã bộc lộ rõ nét. Người ta đã từng gọi “nghèo hèn”, bởi cái nghèo nó thường gắn liền với cái hèn, nếu như con người vì nghèo mà đánh mất lòng tự trọng. Ban đầu, cái nghèo của Điệp được thể hiện ở chỗ anh đến nhà ông Phủ, trước một dinh phủ rộng lớn, anh lỡ tay làm rớt món đồ của mình nhưng lại trở nên lúng túng, không dám tìm, không dám nhặt. Rồi cái hèn cũng từ đó mà nảy mầm, sau khi Điệp đã kết hôn với Thúy Liễu, Lan có đến dinh phủ để thăm anh, thì Điệp không dám ra mặt chỉ dám núp sau cánh cửa.
 
Điệp khác xa mẹ của anh, bà tuy nghèo nhưng có được sự tự trọng và kiêu hãnh. Khi đến nhà quan phủ để “đòi con”, bà tự tin đối đáp với bà Phủ và cuối cùng đã làm cho bà Phủ trở nên tức tối vì thua cuộc. Cũng vì Điệp quá hèn, mà cả hai cô gái đã từng yêu anh thật lòng là Lan và Thúy Liễu đều quyết định cắt đứt tình cảm với anh và tự tìm cho mình một lối đi khác.
 
Điệp sau này ăn năn hối lỗi thì Lan cũng đã có chồng Tây, vào lúc cô chuẩn bị sang Pháp với chồng cũng là lúc Điệp là một thầy giáo làng dạy các trẻ nhỏ quanh xóm. Lan gửi lại đứa con của mình cho Điệp dạy dỗ, đó cũng là một cái kết đẹp mà Lan muốn dành cho Điệp.
 
Và dù không nói ra, nhưng tui biết cái mà Lan muốn Điệp dạy cho con của mình, đó chính là sự tử tế – Điều mà trước đó mẹ của Điệp đã rất cố gắng dạy Điệp nhưng lại không thành.

CỘNG ĐỒNG MẠNG – NHỮNG TÂM HỒN YẾU ĐUỐI, YÊU CHIẾN TRANH NHƯNG LẠI CHUỘNG HÒA BÌNH.

Posted in Cảm nhận on 26/11/2015 by Chuột Rain

ban-phim-1-201472493350Gọi một bộ phận “cộng đồng mạng” bằng một danh xưng là “Anh hùng bàn phím” thì có vẻ không đúng và không công bằng với họ lắm. Bởi thật ra, ai cũng có nhu cầu được thể hiện cá tính của bản thân mình, nhất là với Facebook, một nơi lý tưởng và tuyệt vời để mọi người có thể chia sẻ quan điểm cá nhân, là nơi để cái tôi được bộc lộ, và đó cũng là nơi để họ tương tác trao đổi cùng nhau và đặc biệt là bất cứ ai cũng phải dùng bàn phím để trao đổi chuyện trò thì danh xưng kia đâu còn hợp lý nữa.

Khi vào Facebook, cứ mỗi 1 giây, bạn bấm phím F5, là sẽ có một status mới xuất hiện. Đó chính là những sẻ chia từ cộng đồng người dùng Facebook, nhưng số lượng người dùng tương tác với với status đó (Like, comment, share) thì được tính bằng phút, giờ, ngày, tháng… chứ hiếm khi nào tính được bằng giây. Điều đó cho thấy, nhu cầu “muốn nói” vẫn nhiều hơn nhu cầu “muốn nghe”. Và chưa chắc gì, những điều “nghe” đã là đồng quan điểm với họ. Đó là điều dĩ nhiên, khi mỗi người là một cá thể khác nhau, và mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau.

Vì vậy, đừng gọi những người thích được “đấu tranh” và bảo vệ quan điểm của mình là “Anh hùng bàn phím”, điều đó là vô nghĩa với thế giới mạng này.

Mặc khác, người dùng facebook họ thật ra cũng chỉ là những “tâm hồn yếu đuối”, tuy thích chiến tranh bằng ngôn ngữ nhưng cũng lại là thành phần cực kì yêu chuộng hòa bình. Họ lo lắng về một tương lai phía trước, thế giới này sẽ ra sao khi cô ca sĩ A không công nhận cô ca sĩ B là Diva. Họ bắt đầu tra từ điển, và đưa ra những kiến thức uyên thâm về âm nhạc, họ bắt đầu phân tích những quảng treo, nốt trầm, những nốt nhạc bắt đầu được đưa ra trên bàn nghị luận, hệt như một phó giáo sư âm nhạc đang trình giảng trước hàng trăm sinh viên mới bước vào năm nhất.

Đặc biệt, cư dân mạng cũng sẽ rất lo lắng, thế giới này sẽ như thế nào khi cô MC A chê một cô ca sĩ nọ mặc chiếc váy quá xấu. Họ sẽ kêu gào lên: “Đừng làm tổn thương người khác nữa!” dẫu cho chiếc váy đó có xấu thiệt hay thế nào đi chăng nữa.

Nhưng “cư dân mạng” là ai? Họ có thể là một cậu bé mới lớn, viết chữ nghĩa để biện luận bằng một ngôn ngữ xì tin dâu (đọc hoài cũng không hiểu hết ý). Họ cũng có thể là một cô nàng trót yêu hòa bình đến nỗi nhìn nơi đâu cũng thấy tổn thương. Cư dân mạng họ có thể là một người bình thường trong xã hội, nhưng họ cũng có thể là một thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp sống trên mây. Cô tiên ấy hiển nhiên là biết tiếng Việt, nhưng vì là thần tiên có nhiều phép màu nên cô ấy phải chứng mình cho mọi người thấy mình cũng biết tiếng Anh. Nhưng rồi thật ra, với một câu câu tiếng Anh giản đơn, cô tiên ấy đã phải sửa đi sửa lại đến 5 lần mới đúng ngữ pháp.

Điều đó cho thấy bất kì ai cũng có nhu cầu được tranh luận, dù cho mình có là ai, trình độ hiểu biết đến mức nào, thì với thế giới mạng, mình vẫn luôn là nắng. Vì mình là nắng, nên mình tự cho phép mình được chói chang ở mọi lúc mọi nơi. Đó cũng là một công lực mà chỉ có nắng mới có được.

Ngoài việc họ có một “tâm hồn yếu đuối”, thì cư dân mạng còn là người rất nhẹ dạ cả tin. Họ sẵn sàng tin vào những điều “nghịch lý” có trong xã hội này là thật, mà đôi khi không cần kiểm chứng.

Có một dạo, trên facebook được mọi người share rần rần thông tin hủ tiếu gõ sở dĩ có nước lèo ngọt là do người chế biến đã bỏ trùng chỉ và chuột chết vào để ninh chung với xương. Thông tin ấy đã từng làm “chấn động” cộng đồng mạng một thời. Nhà nhà tẩy chay hủ tiếu gõ, người người lên án kêu gào và bắt đầu thảo luận gay gắt về đạo đức kinh doanh. Nhưng rồi câu chuyện cũng tạm lắng xuống, không có bất kì một “cư dân mạng” nào thấy được trong tô hủ tiếu của mình có trùng chỉ hay những con vật tương tự cả.

Cũng cách đây vài tháng, có một tin trên Fanpage rao vặt về loại cà phê pha sẵn với giá 150 ngàn/5 lít. Nhà nhà đổ xô vào chửi bới, làm ăn sao thiếu ý thức quá vậy? Tại sao lại có thể bán một loại “hóa chất” có mùi giống như cà phê. Họ tin tưởng vào những điều họ nhìn thấy đến mức họ không cho phép mình dừng lại và suy nghĩ. Và sau đó, họ lại dùng “cái-đầu-chưa-suy-nghĩ” đó mà tranh luận với mọi người.

Tôi mạo mụi click vào, ngắm nghía Fanpage đó, ngồi đọc từ đầu đến cuối tất cả những bài post của Fanpage. Và tôi chợt nhận ra rằng, đây không phải là một Fanpage bán hàng. Tôi hoài nghi về những dòng tin rao vặt được viết tỉ mỉ, và sơ sót có chủ ý của người tạo content, và cuối cùng tôi vỡ lẽ ra: Một campaign mới của một thương hiệu cà phê nào đấy sắp ra đời. Vì sao đó là một campaign mới? Rất dễ dàng để nhận ra khi thấy người bán luôn miệng bảo rằng cafe của mình là Bẩn và được bán lại cho rất nhiều quán xá cafe lề đường. Họ cố tình tạo ra một lối suy nghĩ: Tất cả quán cafe lề đường đều được làm từ hóa chất. Và cách để an toàn là nên tìm một thương hiệu cafe có uy tín để mua.

Khi nhận ra điều đó, tôi thử để lại một comment như thế này: “Agency nào chạy campaign này hiệu quả quá vậy?”, thế là nick của tôi bị ban, vì trót làm bại lộ kế hoạch.

Gần đây, có một thông tin về nồi lẩu có chuột chết mà thực khách trót ăn ở một quán lẩu ở Q. Phú nhuận. Để giúp phần tin tưởng, người viết đã chụp hình lại làm bằng chứng rồi mới đăng lên, vừa kể lể, vừa có hình minh họa hẳn hoi. Hỏi sao mà không tin cho được.

Tôi vào status đó, hầu như là những comment sợ hãi, không tin vào mắt mình. Họ kêu gào phải tẩy chay quán ăn đó, họ phanh phui những kinh nghiệm ghê sợ để có một nồi lẩu ngon. Họ bày cách để “trả thù” một quán ăn mà đôi khi họ chưa biết quán đó là quán nào.

Điều đó cho thấy, “cư dân mạng” đôi khi rất yếu mềm. Họ đa nghi và sợ hãi nhưng cũng dễ tin đến mức thấy đâu cũng là… trần trụi. Từ cái tin tột cùng đó, họ kêu gào lên quan điểm của mình: Hãy tẩy chay, Hãy dẹp ngay, Hãy dừng lại…

Nhưng rồi, khi câu chuyện qua đi, nhường chỗ cho một cuộc tranh luận khác trỗi dậy. Họ sẽ ít có dịp nhìn lại, những lần tẩy chay hớ hênh ấy mình trót đã gây ra những gì? Những người lao động kiếm sống bằng nghề bán hủ tiếu gõ có những tháng ngày ế trơ trọi vì thông tin thất thiệt. Những quán cafe chứa đầy những tin đồn. Và mới đây là một quán lẩu có chuột chết.

Cư dân mạng, họ dễ tin như thế đấy. Nhưng có lúc họ lại không có thói quen chấp nhận. Thật lạ đời. Ngày hôm nay, họ sẽ nói rằng: Nhỏ đó mà là MC cái gì, dẫn vô duyên bà cố! Thằng đó mà là nhà văn cái gì, nói chuyện vô duyên dễ sợ. Má kia mà stylist kiểu gì, ăn nói bậy bạ thí mồ.

Rồi ngày hôm sau, họ sẽ quên ngay câu chuyện đó, chắc chắn là vậy. Hết chuyện 3 cô rồi lại đến chuyện 5 bà. Trong 5 bà, tui thấy chẳng có bà nào xứng danh là diva cả. Diva là phải thế này thế kia thế nọ. Rồi cuối cùng hỏi lại: Ủa, mà Diva nghĩa là gì vậy mậy?

Vì vậy, với những người cùng dùng mạng xã hội để giao tiếp, chúng ta cần phải thông cảm và sẻ chia với nhau. Bởi thật ra, chúng ta đều là những tâm hồn yếu đuối cả, chúng ta đều lo sợ về thế giới này rồi sẽ ra sao, chúng ta đều bao dung để hiểu được người kia sẽ tổn thương như thế nào… Nên dẫu cho có đôi lần, chúng ta có gào rú với ai đi chăng nữa, thì thật ra, chúng ta đều là những người nhẹ dạ sống trong nỗi sợ hãi văn minh.

Hợp đồng mãnh thú – Giây phút đó, anh đã sống thật với chính mình…

Posted in Cảm nhận on 21/08/2014 by Chuột Rain

cosmic-03-07-2014-01-07-58POSTER option1 copy.JPG (709×1003)

 

10 người thì hết 9 người đi xem “Hợp đồng mãnh thú” vì có diễn xuất của Thành Lộc, đáng lý ra tôi cũng nằm trong số “9 người” đó, nhưng khi bị cuốn vào vở diễn, tôi lại bị cuốn hút bởi lối diễn “tự nhiên như thật” của Tuấn Khải hơn.

Đã xem Tuấn Khải diễn nhiều vở kịch của Idecaf, lúc là Vua, lúc là Hoàng tử, lúc là một vai quần chúng nào đó không mấy ấn tượng, nên đã nhiều lần tôi không hiểu vì sao Tuấn Khải vẫn có chỗ đứng ở Idecaf, đôi lúc hoài nghi hay có lẽ do Tuấn Khải có Relationship với Lê Khánh chăng?

Nhưng lần này thì khác, Tuấn Khải diễn một tay chơi mê gái thật ngọt, nhiều lúc tôi cảm tưởng những biểu cảm trên gương mặt của cậu ấy là thật, là đang “phê” vì gái, có dục vọng, có ham muốn thật sự… Có khát khao, có hoài bão và có cả những mưu mô, toan tính cho riêng mình. Từng hành động, cử chỉ của Tuấn Khải tự nhiên đến mức mà tôi cảm tưởng như cậu ấy đang lấy những lát cắt của cuộc sống vào vai diễn của mình, chứ không phải là một diễn viên đang diễn lại những lát cắt của cuộc sống.

“Hợp đồng mãnh thú” là một câu chuyện của những nhân vật không tên. Họ gọi nhau bằng mày, tao, hoặc những danh xưng trào phúng: “gái hạng sang”, “nhà thơ”, “đại văn hào”… Ở họ, mỗi người đều mang một số phận riêng biệt, nhưng họ đều có chung một ước muốn được “đổi đời”. Đôi khi vì muốn thay đổi số phận của mình, họ đã tự biến thành mãnh thú. Họ không cần biết tên nhau, nhưng họ sẵn sàng bắt tay để cùng nhau thực hiện những mục đích của mình bằng mọi cách.

Nhân vật của Tuấn Khải đã làm cho tôi vừa ghét lại vừa thương. Ghét vì cái thói hợm hĩnh của kẻ có tiền bày đủ trò khi chơi gái, xem đồng tiền là thước đo, đánh giá nhân cách người khác, và tin rằng tiền bạc có thể mua tất cả. Thương vì hình ảnh một anh chàng nhà quê học đòi bị lật tẩy. Cái “ngu ngơ” của một đứa tỉnh lẻ, vụng về trong giao tiếp, trong cách thương thảo hợp đồng của chàng đẹp “triển vọng” được phơi bày vanh vách. Tuấn Khải đã thực sự làm tôi cảm thấy hài lòng khi xem vở kịch này.

Toàn bộ câu chuyện của “Hợp đồng mãnh thú” đều gói gọn ở một khách sạn hạng sang. Ở đó, sự hào nhoáng và phù phiếm đã làm lu mờ các giá trị cơ bản của con người. Một thanh niên giả gái để làm cave phục vụ khách. Một ông chủ đối tác đã biến thành một thằng hề rẻ tiền trước “cô gái cave” đầy thủ đoạn. Khách sạng lung linh, hào nhoáng nhưng không che đậy được những hèn kém, dục vọng của con người. Lợi ích thay bằng tự trọng, phấn son không che đậy được những khuôn mặt rệu rã, những nét dối lừa họ dành cho nhau.

“Hợp đồng mãnh thú” đã vẽ nên một câu chuyện về sự giả dối của xã hội. “Đất nước ta hào hùng. Dân tộc ta anh hùng. Nói chứ hong hiểu mie gì hết” cũng là một sự giả dối. Những câu nói, những điều tưởng chừng đã thuộc nằm lòng, nhưng chắc gì nó đã là thật. Duy nhất chỉ có một câu: “Tôi thương em mà!” là thật. Chữ “thương” được sử dụng thật đắt. Nó không phải là “yêu”. Mà là thương. Khi thốt lên từ “thương” nghe như có cả một gánh nặng chất chồng lên đó, bởi vì ngoài tình cảm lứa đôi, “thương” còn có cả sự cảm thông, chia sẻ.

Toàn bộ câu chuyện, những khát khao ham muốn về dục vọng… được sử dụng rất nhiều. Nhưng tất cả là giả dối. Duy nhất của có từ “thương em” là thật, thì đó lại là tình cảm của hai người con trai. Từ thương dành cho “cô gái cave” nghe sao chát lòng. Có lẽ vậy, mà nhân vật “cô gái” Thành Lộc đã đắn đo, và cuối cùng đã không quay lại để nhìn rõ người đã nói “thương” mình. Anh đã quay mặt và bước đi, và giây phút đó, anh đã sống thật với chính mình…