Archive for the Chuyện nhỏ nhặt Category

Hôm nay trông anh khác lắm

Posted in Chuyện nhỏ nhặt on 07/03/2016 by Chuột Rain

cung hoang dao

Vào một quán nước quen thuộc, gọi là “quen thuộc” vì mình đến đó rất nhiều lần. Nhưng cứ đến như một vị khách lầm lũi một mình, ngồi lơ đễnh ở một góc khuất, cứ yên tĩnh và trầm tư không chú ý đến ai.

Cũng như thường lệ, hôm nay mình ghé quán, một em nhân viên hỏi anh uống nước gì, sau khi mình gọi xong thì em bỗng nói: “Qua Tết lên trông anh mập và đẹp trai hơn hẳn”. :))

Điều đó làm mình giật mình, rồi hỏi ngược lại em: “Bộ lúc trước anh ốm dữ lắm hả?”. Em ấy “Dạ” rồi nhanh nhảu nói thêm: “Nhưng nay trông anh khác lắm”.

Tự nhiên thấy vui vui, được một người lạ “ghi nhớ” về mình trong một khoảng thời gian dài, lòng thật sự hân hoan và thú vị.

Đồng nghiệp cũng chỉ là đồng nghiệp mà thôi…!

Posted in Chuyện nhỏ nhặt on 08/07/2014 by Chuột Rain

biet-tuot-dong-cam-f6863

Đồng nghiệp trong mắt hắn, chưa bao giờ vượt qua cái giới hạn bạn bè công sở, để tiến tới thành một đôi bạn thân, hoặc tình yêu.

Bao nhiêu năm đi làm, hắn vẫn giữ cho mình một lập trường rất vững: không tâm sự chuyện nhà, chuyện riêng tư với đồng nghiệp. Và đặc biệt là không thổ lộ tình cảm với bất kỳ ai.

Cứ mỗi một công ty hắn đi qua, ít nhiều đâu đó có một vài rung cảm nhẹ lướt qua, đôi khi cũng muốn thêu dệt thành nhiều câu chuyện trong trí tưởng tượng của mình, nhưng mặc nhiên không bao giờ hắn nói ra với ai.

Đồng nghiệp thì vẫn mãi là đồng nghiệp mà thôi. Nói nghe đắng lòng xa cách, nhưng đôi lúc nghĩ rằng: nên như vậy sẽ tốt hơn. Sẽ không bao giờ đồng nghiệp biết hắn đang yêu ai, hay đang có tâm sự gì. Đôi khi những điều đơn giản đó, nhiều người đã biết tất cả. Nhưng đồng nghiệp thì không.

Cũng giống như nhiều người, hắn đôi lần cũng có những rung cảm về những người nơi công sở. Nhưng rồi tự nhủ, những cảm xúc đó nên lưu giữ lại, không bộc phát ra ngoài, để mọi thứ vẫn mãi là đồng nghiệp mà thôi.

Bởi là đồng nghiệp, nên hắn sẽ không cho mình cái quyền được buồn vui hay hờn trách một ai đó như bạn bè. Những cảm xúc đó nếu có, chỉ là nhất thời, để rồi tranh thủ thay thế bằng trạng thái bình thường nhất có thể, đôi khi vẫn cứ phải cười nói như thông thường. Có thể cũng chỉ là thảo mai mà thôi!

***
K yên lặng nghe tôi nói không chớp mắt. Khi tôi chấm dứt câu chuyện của mình, K hỏi bâng quơ:

– Với K cũng vậy hả?
– Ừ, thì K cũng chỉ là đồng nghiệp. Một đồng nghiệp ở công ty cũ.

Không biết có phải câu nói thẳng thừng của tôi hay vì quán đang bật một bài nhạc não nề, mà K buông tiếng thở dài, rồi lặng yên không nói.

Quán hôm nay lưa thưa người, nên chắc không ai thấy nỗi buồn trong mắt tôi nhẹ chảy vào trong tim để cất giấu cho mình một khoảng trời riêng mà không có ai tìm kiếm được…

Nhìn lên, nhìn xuống, hay nhìn xung quanh?

Posted in Chuyện nhỏ nhặt on 06/05/2011 by Chuột Rain

827813501549beeb7c3

1. Mấy hôm nay mắc chứng bệnh hay than thở. Làm việc gì thấy cũng không như ý muốn, đâm ra bất mãn với bản thân mình. Rồi lại than thân, trách phận. Tự đùn đẩy những hoài bão của mình, càng lúc càng lùi ra xa. Biết bao giờ mới thực hiện được?

Nhìn những người bạn cùng trang lứa, thấy ai cũng có cuộc sống ổn định. Chỉ có mình vẫn còn loay hoay để tìm phương hướng, tự định cho mình một hướng đi, nhưng làm hoài vẫn không được. Vẫn thấy mình còn thấp kém, muốn vươn lên để bằng với mọi người, nhưng không tài nào vươn tới được. Thấy mình thấp kém và tệ hại vô cùng. Đau đầu vì hai chữ “địa vị”, tiến hoài mà không thấy lên.

2. Bạn tôi. Lâu rồi không dùng từ bạn, gọi thân thiết đúng với nghĩa của nó. Thấy cũng hơi buồn buồn. Nhưng rồi cũng tự nghẹn lòng chua chát, bạn tôi thay đổi nhiều quá. Nên mình cũng đã mất đi một người bạn đúng nghĩa rồi. Từ “bạn” bây giờ sao thấy mông lung quá. Cầm điện thoại lên, định soạn cho bạn một dòng tin, hay gọi điện tỉ tê tâm sự một điều gì đó. Nhưng rồi ngại ngùng không làm được. Bạn bây giờ không còn chịu ngồi hàng giờ để nghe tôi tỉ tê như ngày xưa. Bạn bận rộn với hàng trăm công việc, với vị thế của một doanh nhân, một người thành đạt trong xã hội. Tự dưng tôi thấy chạnh lòng.

Ừ, thì coi như tôi mất bạn. Cũng rất là buồn. Dù không ai nói với ai câu gì. Chỉ biết tụi mình đã lặng lẽ suốt một thời gian dài, không liên lạc với nhau. Hoặc nếu có, chỉ là một vài dòng tin nhắn vội vàng trên yahoo để bạn tỉ tê về một địa vị mới. Oai vệ và tự hào hơn. Cũng mừng cho bạn. Ngày xưa hai thằng cứ kè kè bên nhau, ăn uống khổ sở mà cố gắng học hành. Bạn được như vầy, cũng là do công sức của bạn. Thật sự tôi chúc mừng.

Chỉ hơi bùi ngùi khi nhớ lại, ngày xưa đang trò chuyện với bạn, bạn liền cắt ngang, rồi chạy một mạch về nhà để xem tập phim hoạt hình còn dang dở. Tính khí bạn vô cùng trẻ con. Còn bây giờ, đang nói chuyện, bạn cắt ngang bởi những tiếng chuông điện thoại réo rắt (ngày xưa bạn không biết xài đt). Thôi, cũng không trách cứ bạn làm gì. Ai cũng có công việc riêng của mình mà, chẳng bận tâm nhiều đâu.

Khác xưa…

Posted in Chuyện nhỏ nhặt on 04/11/2010 by Chuột Rain

2011242

“Bạn bây giờ khác xưa quá!”

Bạn sẽ phản ứng như thế nào nếu như có ai đó nói rằng bạn đã khác lúc xưa?

“Khác xưa”, từ ngữ thật nhẹ nhàng, nhưng dường như có điều gì cay đắng, và mỉa mai quá.

Có một dạo, tôi sợ ai đó bảo mình “khác xưa”, tôi luôn tìm đủ mọi cách để chứng tỏ với mọi người rằng, tôi vẫn là tôi, không có gì thay đổi. Đôi lúc tôi sợ cảm giác như mình đang đánh mất chính bản thân mình, sợ một lúc nào đó, mình đã hoàn toàn khác xưa, sợ những điểm riêng, những điểm-đáng-nhớ của mình, một ngày nào đó biến mất, và thay vào đó là những điều vô cùng lạ lẫm, không còn giống như xưa.

Giữa “xưa” và “nay” là một khoảng thời gian dài, trôi qua vùn vụt. Để đôi khi nhìn ngẫm lại, những thói quen, những sở thích, những câu nói cửa miệng, cách ăn mặc… nhiều khi đã đổi thay rất nhiều.

Câu nói cửa miệng “vui thiệt” được đổi thành “mệt quá”.

Sở thích được nằm đong đưa trên võng đọc sách, thì bây giờ ngồi đọc e-book cho nhanh gọn hơn.

Gu ăn mặc không còn được chú trọng.

Những sở thích xưa, tự dưng không còn nữa.

Đôi lúc thấy cảm xúc nhạt nhòa…

Có những lúc tự nhận ra mình khác xưa!

Cuộc sống của mình cũng khác xưa. Ít mơ mộng viễn vong, mà thay vào đó là những tính toán chi ly và thực tế hơn bao giờ hết.

Để rồi giật mình tự hỏi, phải chăng mình đang đánh mất chính mình. Mình đã hoàn toàn khác xưa, có phải không?

Tôi giật mình nhận thấy những ưu tư của mình không còn nữa, những trăn trở của mình về một quyển sách, về một câu thơ cũng tan biến mất tiêu.

Tôi xưa của tôi đâu rồi?

Tôi nhặt lấy từng kí ức của mình, và bật khóc.

Có những tháng ngày tôi đánh mất chính mình.