Archive for the Truyện Category

Chap 6: Tình yêu đầu trôi xa, dư âm để lại…

Posted in Truyện on 07/11/2015 by Chuột Rain

anh-nho

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Phần 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Phần 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…

Kể từ khi mối tình đầu đỗ vỡ, K càng lúc càng trở thành một người lạnh lùng và sống khép mình hơn. K không có niềm tin vào bất kì một người nào, và cuộc sống của cậu ấy cũng bắt đầu phủ một màu đen huyền bí.

K đã nghỉ làm ở công ty cũ và tìm việc ở một môi trường mới, là công ty mà K và tôi đang làm bây giờ. K bảo đó là cách để K tìm quên tất cả mọi thứ và để lòng mình không phải bận bịu với những ánh mắt dèm pha của đồng nghiệp xung quanh.

Nhưng thật sự thì K không thể quên. K kể rằng thời gian đầu làm việc ở môi trường mới, nhìn vào ai K cũng thấy sợ hãi. K nhớ tới những khuôn mặt người đã phát ra những tràng cười sảng khoái khi K bắt đầu dọn đồ đạc ra đi. K nhớ tới khuôn mặt của gã sếp già có hai hàng ria mép và hành động tất tả tròng quần áo vào người giữa đêm tối hôm ấy.

Có một lần, K nhìn một anh bạn đồng nghiệp cùng phòng lại có nét hao hao giống như gã sếp cũ, K đã suýt nhào vào làm một trận ẩu đả nếu như không có sự can ngăn của mọi người.

K kể xong rồi lại phá ra cười chua chát. K bảo, lúc ấy nhìn ai cũng thấy đáng sợ. Nhìn ai cũng giống như họ đang giữ một âm mưu hay một bí mật nào đó mà mình cần phải đề phòng.

Tôi bèn hỏi K:

  • Thế tớ có đáng sợ không? – Thật ra tôi cũng thắc mắc về chính bản thân mình, không biết tôi trong suy nghĩ của K sẽ như thế nào.
  • Có. Nhưng nếu như cậu ở trong bóng đêm thì không. Lúc đó cậu lại trở nên yếu đuối và run rẫy.

Tôi thừa nhận là K nói đúng. Tôi sợ hãi bóng tối như sợ một thế lực vô hình nào đó đang rình rập cuộc sống xung quanh mình. Bóng đêm làm cho tôi trở nên mất kiểm soát và nhìn ai cũng thấy trở nên xa lạ. K thì cứ một mực trấn an với tôi rằng bóng đêm không đáng sợ lắm, nếu như cậu thật sự tin vào điều đó.

K thật sự tin vào bóng đêm kể từ khi cậu phát hiện ra đôi mắt mình có khả năng ánh lên như hai ngọn lửa. Đó cũng là cách để cậu ấy soi rọi mọi thứ trong đêm và không có điều gì qua mắt được cậu ấy.

K vừa đốt điếu thuốc vừa kể cho tôi nghe về khoảng thời gian đầu sau khi cậu và người yêu đi mỗi người mỗi ngã, K đã nhốt mình vào căn phòng nhỏ hẹp này, xung quanh chỉ phủ một màu tăm tối. K tìm quên bằng cách vẽ những bức tranh mà có lẽ chỉ mình K mới hiểu. Nhưng K bảo đó là linh hồn của K đã bị đánh cắp. K đã vẽ chính linh hồn của mình, mỗi ngày một hình hài khác nhau, và hằng đêm K đã dùng những bức tranh đó để tìm lại chính mình.

Khi cậu ấy cần người để tâm sự, những linh hồn lặp tức sẽ phủ quanh căn phòng này. “Không có gì thú vị bằng việc tâm sự những nỗi buồn của mình cho chính mình nghe”. K chốt lại với tôi như vậy, khi tôi đưa ánh mắt sững sốt nhìn về phía cậu bạn đồng nghiệp của mình.

Ngồi trò chuyện với K, đôi khi tôi có cảm giác yên bình pha lẫn niềm sợ hãi. Tôi có cảm tưởng như thế giới ngoài kia không phải dành cho K. Cậu ấy tự xây cho mình một thế giới biệt lập, bất khả xâm phạm. Cậu ấy có thể vẫy vùng trong một màn đêm u tối nhưng lại trở nên co ro khi bước ra cuộc sống bên ngoài. Nhiều lần tôi muốn tìm một cách nào đó để K có thể hòa nhập với mọi người xung quanh, để cậu ấy có thể tươi cười và chuyện trò với các đồng nghiệp khác, nhưng cũng có lúc tôi nghĩ điều đó là không cần thiết với K.

K nên có một thế giới của riêng mình để K có thể tung hoành với những trò ma mị của cậu ấy, và cũng là cách để K tìm quên, hoặc cũng chẳng cần phải quên, vì K đã xem tất cả là một dư âm buồn hệt như những nốt nhạc mà cậu ấy đã từng đàn trong đêm khuya hôm ấy.

Tôi bó gối ngồi nhìn K đang rít một hơi thuốc, ánh đèn từ phía bên ngoài cửa số hắt vào làm cho khuôn mặt của K đổ bóng xuống giữa căn phòng nhỏ hẹp. Khuôn mặt của K lúc này giống hệt như những hình hài mà cậu ấy đã vẽ trong các bức tranh treo đầy trong phòng.

Không dưng tôi lại muốn xé toẹt mảnh áo phong phanh của K để lộ ra những đường cơ bắp như những khối hình tương phản dưới ánh sáng loe loét này. K đưa mắt sang nhìn tôi, tôi nhận thấy đôi mắt ấy không còn rực lửa nữa. Đó là đôi mắt buồn ươn ướt như một mặt hồ phẳng lặng bỗng dưng có ai đó thả vài hòn đá xuống để khuấy động một buổi tối yên bình.

K vẫn lặng lẽ nhìn tôi, bất chấp cho tôi đang đào bới từng ngóc ngách trong tâm hồn của cậu ấy.

Lúc này tôi mới thật sự tin lời K nói, bóng đêm không đáng sợ như tôi nghĩ.

Chap 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…

Posted in Truyện on 30/10/2015 by Chuột Rain

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu-buon-2

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Phần 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Bên ngoài trời cứ mưa rả rích, K vẫn cứ đàn và hát cho tôi nghe hết câu chuyện tình này đến những câu chuyện khác. Tôi tựa vào vai K, vừa có cảm giác được bình yên vừa có cảm giác thấy tim mình thổn thức.

Những bóng người vẫn còn hiện hữu xung quanh chúng tôi, “họ” cũng ngồi yên lặng như muốn cùng tôi ngồi nghe K kể chuyện. Lúc này tôi mới hiểu rằng cậu bạn của tôi không hề cô độc như mọi người vẫn hay nghĩ. Cậu ấy luôn có người nghe những lời tâm sự của mình trong đêm và luôn có rất nhiều người bên cạnh mỗi khi buồn.

Bất giác K ngưng hát, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt buồn buồn, rồi hỏi:

  • Cậu có yêu bao giờ chưa?

Tôi lắc đầu nói “Chưa”, nhưng thật ra ánh mắt của tôi đã trả lời là “Có”. K thì chỉ tin những điều tôi trả lời bằng mắt, nên cậu ấy thản nhiên hỏi tiếp:

  • Bây giờ hai người còn quen nhau không?
  • Chia tay lâu rồi!

Tôi trả lời ngắn ngọn rồi không muốn nói tiếp nữa, bèn quay sang hỏi K:

  • Còn cậu? Đã yêu bao giờ chưa?

Hỏi xong rồi tôi lại thấy câu hỏi của mình thừa thải vô cùng. Nhưng K không chú ý đến nét ngượng ngùng lộ rõ trên khuôn mặt của tôi, cậu ấy thản nhiên trả lời:

  • Có. Nhưng cũng giống như cậu, mọi chuyện đã lở dở cả rồi.

 K nói bằng giọng trầm buồn, hai hàng mi khép hờ tựa như hai chiếc lá đang rũ mình xuống giữa buổi chiều cuối thu yên ả. K châm mồi điếu thuốc, thở dài nhìn xa xăm.

  • Chúng tớ chia tay cách đây hai năm. Quen nhau cũng hơn mười năm rồi đấy chứ.

K kể bằng giọng bình thản, nhưng đó là một câu chuyện buồn.

Cuộc tình của K kéo dài suốt mười năm, bắt đầu từ khi cả hai còn là sinh viên ngồi trên giảng đường Đại học. Sau khi ra trường, K và người yêu được nhận vào làm ở một công ty thiết kế lớn, là một niềm mơ ước của biết bao người.

Môi trường công sở đôi lúc rất dễ khiến cho người ta phải thay đổi diện mạo của mình, hằng ngày phải khoác lên người một bộ mặt khác để thích nghi với mọi thứ xung quanh.

Thời gian đầu K chưa quen với việc đó, nên cậu ấy liên tục bị mọi người nhìn với ánh mắt dè bĩu pha lẫn xem thường. Tuy vậy, K cũng là người bất cần mọi thứ. Cậu ấy yên vị với công việc của mình và không nghĩ ngợi về mọi thứ xung quanh. Đó cũng là cách để cậu ấy bỏ ngoài tai với những lời đàm tếu về mối quan hệ của K và người yêu công sở.

Người yêu của K thì hoàn toàn ngược lại. Những ngày tháng khó khăn của cuộc sống sinh viên rồi cũng chìm quên nhường chỗ cho một cuộc sống đầy đủ và nhiều mối quan hệ xả giao hơn, nên đã khiến cho cô ấy ngày càng thêm xinh đẹp.

K đủ nhạy cảm để thấy người yêu của mình thay đổi nhưng cũng không trách móc điều gì. Cách K yêu một ai đó, hoặc không đồng tình với ai đó thường chỉ là sự im lặng. Nhưng tôi tin chắc ánh mắt của K lúc đó là một dòng nước chảy miên man, đìu hiu, lạnh lẽo. Người yêu của K chắc hẳn chưa bao giờ nhìn vào mắt K để thử tìm kiếm trong đáy mắt cậu ấy có biết bao điều chất chứa như cách tôi vẫn thường làm với K. Có lẽ vậy mà cậu ấy không biết được những đổi thay của mình đã làm cho K nhiều lần vẽ nên những bức tranh tối tăm, u uất.

Có một lần, K bắt gặp người yêu mình tư tình với sếp vào buổi chiều tối ngay lúc công ty vắng người. Đó là một ngày mưa cuối tuần cả hai đều nán lại văn phòng để làm nốt những việc còn dang dở. K và người yêu tuy làm chung một công ty nhưng lại khác phòng ban, nên đôi khi không thể thường xuyên cận kề với nhau trong công việc. Cuối ngày, K ngồi chờ người yêu ngay tại cổng công ty, nhưng vẫn không thấy bóng người nào xuất hiện. Bên ngoài, mưa đã tạnh, những vì sao lấm lem bắt đầu mắc trên bầu trời. K nhìn dòng người qua lại hối hả trên đường mà lắm lúc tưởng đó là một mảnh lưới ai đang cố tình giăng.

Đồng hồ đã điểm 10h đêm. K quyết định trở lên văn phòng và mở tung cửa phòng làm việc của người yêu để tìm kiếm.

Trước mắt K là một gian phòng tối đen như mực, không có một ánh đèn. Nhưng tiếng hốt hoảng của một cặp đôi trong phòng đã giúp K hiểu được đó không phải là căn phòng trống. K định thần rồi quét ánh nhìn xung quanh, và giật mình khi thấy chiếc áo của người yêu đang nằm vất vưỡng trên bàn làm việc.

Hai ánh mắt của K lúc này tự dưng lại lóe lên như hai ngọn lửa. Trong đêm đen K nhìn thấy người yêu của mình đang để cho một gã sếp già vui cơn thú tính.

K tiến tới túm lấy cổ của gã sếp già ngoài 40 rồi chau may quay sang nhìn người yêu của mình, ánh mắt K vẫn còn vẹn nguyên hai ngọn lửa đang phừng phực cháy.

Nhưng chẳng có một cuộc ẩu đả nào xảy ra. K thả lỏng tay của mình và gã sếp bắt đầu lồm cồm kiếm tìm quần áo. K lại quay sang nhìn người yêu của mình thêm lần nữa nhưng hai ngọn lửa đã mất lúc nào, thay vào đó là hai dòng nước chảy. Ánh mắt của K lúc này long lanh đủ cho người ấy nhìn vào mắt K để tự soi chính tâm hồn mình.

K lặng lẽ quay đi và đóng cửa phòng lại, tiếng chốt cửa phát ra một âm thanh đủ để cả ba nghe được, và tiếng động ấy cũng là dấu chấm hết cho cuộc tình kéo dài suốt 10 năm của K.

Đêm hôm đó về tới nhà, K nâng niu phím dương cầm của mình như chính cậu ấy đang nâng niu, mơn trớn với người yêu. Vậy mà tiếng dương cầm lại phát ra những thanh âm thê lương não nuột, như nó cũng vừa hay chuyện mà buông ra những tiếng thở dài ai oán.

K ngưng không chơi đàn từ lúc đó. K không muốn những ngón tay của mình lại vô tình đánh thức một linh hồn thương tổn đang ẩn trốn bên trong chiếc dương cầm ma mị ấy.

Chap 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Posted in Truyện on 29/10/2015 by Chuột Rain

Playing_guitar

Ngoài tài vẽ và chơi đàn, tôi còn phát hiện ra K có một giọng hát khá hay. Nhưng rất ít khi nào tôi nghe K ngân ca bất kì một câu hát nào đó. Có lẽ sở thích ấy cũng đã được K cất vào một ngăn ký ức cũ kĩ kể từ ngày K ngừng không chơi đàn nữa.

Những lúc buồn hay vui K đều dành toàn bộ thời gian của mình vào những bức tranh có những gam màu tăm tối. Tôi ủng hộ sở thích của K và đôi lúc cũng thấy xấu hổ với chính bản thân khi nhìn lại vẫn không thấy mình có một chút tài cán gì cả. Nhưng nhìn cách K đặt hết cả tình cảm của mình vào nghệ thuật làm cho tôi cảm thấy K đang sống ở một thế giới khác, hoàn toàn xa lạ với thực tại.

Khi K cầm cọ vẽ lên giấy những nét đầu tiên cũng là lúc tôi thấy K đã bắt đầu thoát ra khỏi thế giới này. Cậu ấy như quên mất tôi đang ngồi bên cạnh và cứ chầm chầm vào những đường nét trong tranh. Ánh mắt K sắc lẻm với hai ánh lửa bập bùng như muốn thiêu rụi tất cả những ai cản trở cậu ấy.

K đang vẽ một bức tranh “Mưa đêm” để tặng tôi. Đó là lời hứa mà suốt hơn hai tháng thân quen nhau K vẫn chưa vẽ được. Tôi thực sự không có thú vui ngắm tranh, và cũng chẳng hiểu biết sâu xa về những nét đẹp tiềm ẩn mà những người làm nghệ thuật cố tình tạo ra để đánh đố mọi người. Nhưng nếu đó là một bức tranh dành riêng cho tôi và mang những tính cách của tôi như lời K đã hứa thì đó quả thật là một điều tôi rất chờ đợi.

Đã rất nhiều lần K gọi tôi đến ngồi bên cạnh K, để giúp cho cậu ấy có thể vẽ được một cơn mưa đêm phảng phất những câu chuyện buồn (K bảo đó chính là tôi). Nhưng mọi thứ đã khiến cho tôi rơi vào hụt hẫng. Cuối cùng thì chẳng có bức tranh “Mưa đêm” nào được hoàn thành cả. K đã đạp đổ giá vẽ, bẽ gãy cây cọ của mình trong nỗi tức giận, và kêu gào lên mặc cho tôi vừa ôm K vừa khóc tức tưởi.

Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh K bất lực với chính bản thân mình. K đã không vẽ được bức tranh “Mưa đêm” theo đúng suy nghĩ của K. Đều đó vô tình đã làm cho tôi cảm thấy áy náy vì có lẽ do tôi mà K phải đạp đổ chính những thành quả mà K đã rất cố gắng.

  • Đó không phải là Mưa, đó chỉ là những giọt nước vô nghĩa. Cậu hiểu không, hiểu không, hiểu không?

K gào lên như một kẻ ngủ mê trong giấc mộng và sau khi tỉnh giấc mới chợt phát hiện ra mọi thứ xung quanh không hề như những gì mình nghĩ. Tôi lúc ấy chỉ biết ôm chầm lấy K, giữ chặt khuôn mặt của cậu ấy nhìn thẳng về phía mình. Tôi cố tìm sâu trong đáy mắt của cậu ấy nhưng không thấy hai ngọn lửa ở đâu cả. K bên cạnh tôi cũng có lúc yếu mềm như bao người khác. Tôi chạnh lòng rồi khóc nức nở.

Thật sự tôi chẳng cần bức tranh “Mưa đêm” nào cả. Tôi chỉ cần những đêm lạnh lẽo như thế này và có K bên cạnh. Đó là những điều ấm áp nhất mà K có thể mang đến cho tôi. Tự dưng lúc này, tôi ước đôi mắt của cậu ấy là hai ngọn lửa. Có lẽ tôi đã quen với điều ấy hơn là việc nhìn cậu ấy khóc.

Không dưng tôi lại đưa ra một đề nghị: “K có thể hát cho tôi nghe được không?

Tôi chưa bao giờ yêu cầu K làm bất cứ điều gì vì tôi, nhưng không hiểu sao lúc này tôi lại muốn nghe cậu ấy hát. Tôi đưa mắt nhìn K để tìm kiếm một tia hy vọng phát ra từ đáy mắt còn long lanh nước của cậu ấy. Rồi bất ngờ K đã cất giọng lên, hát cho tôi nghe trong một đêm khuya buồn và có quá nhiều nước mắt.

Giọng hát của K cũng ma mị không kém gì những bức tranh mà K đã từng vẽ. Nhưng tôi cũng chỉ cần có thế. Khi có K bên cạnh, bất cứ điều gì xảy ra cũng khiến tôi cảm thấy yên lòng. Tôi chỉ mong tâm hồn nghệ sĩ kia đừng bao giờ tổn thương thêm một lần nữa. Dẫu tôi biết đó là điều rất khó ngưng với K.

Khi K khép mắt mình lại và ngân nga từng câu hát, tôi chợt phát hiện ra có quá nhiều bóng người thoắt ẩn thoắt hiện trong chính căn phòng nhỏ hẹp này, như chính những lời hát của K đang thê lương:

Những bóng người lẩn khuất trong đêm

Giọt sương khuya đã đậu vai mềm

Em nơi nào trong nỗi đau tiền kiếp

Ta kiếm tìm suốt nửa đời nhau…

Những bóng người cứ vây quanh chúng tôi như chính họ đã bước ra từ các bức tranh mà K đã vẽ. Có lẽ đây là lần đầu “chúng tôi” được nghe K hát. Tôi say sưa thả hồn mình theo từng tiếng hát của K và chỉ thầm ước có thể mãi được bình yên bên cạnh cậu ấy như lúc này. Tôi chỉ mong sau những khoảng thời gian dài mệt mỏi với đủ thứ nghĩ suy và bộn bề trong cuộc sống, tôi có được những giây phút thư thái bên cạnh K để ngồi yên lặng nghe cậu ấy đàn và hát lên những tâm sự mà cậu ấy chôn giấu sâu tận đáy lòng mình. 

K cứ mãi say sưa hát mà không hay tôi đã nắm chặt tay cậu ấy từ lúc nào…

(Trích: Tôi và những ký tự)

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Chap 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Posted in Truyện on 28/10/2015 by Chuột Rain

piano-593x261

(Trích: Tôi và những ký tự)

Xem lại Phần 1Đồng nghiệp cũ, Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Có một lần K vừa rít một điếu thuốc rồi bất ngờ hỏi tôi: “Thú vui của cậu là gì?”. Tôi suy nghĩ một hồi lâu, rồi lắc đầu không trả lời được. Tôi ngấm ngầm thừa nhận với K rằng, tôi tẻ nhạt đến mức không biết được đâu là sở thích của mình.

Tôi khác K ở chỗ, tôi không có những đam mê cháy bổng. Tôi không yêu thích bất kì một môn nghệ thuật nào đến mức phải dành toàn thời gian và cảm xúc của mình cho nó. Tôi vẫn có nhạy cảm trước một câu thơ, một bản nhạc buồn, nhưng tôi không thừa thời gian để ngồi chiêm nghiệm, hay nghĩ ngợi sâu xa về nó. Cuộc sống vô tình đã làm cho tôi cảm thấy mình đang rất vội vã với mọi thứ, mà đôi khi tôi cũng không hiểu nếu mình dừng lại một chút thì có mất mát điều gì.

K gọi tôi là một “tâm-hồn-bất-hạnh” vì tâm hồn ấy không được tôi nâng niu. Khi tâm hồn không được vun nén, đắp bồi bằng những thú vui trong cuộc sống thì nó sẽ rất dễ dàng cằn cỏi hoặc sẽ chết đi lúc nào mà mình không hay biết. Tôi hơi chạnh lòng khi nghe K thốt ra những lời đó, nhưng chẳng muốn biện minh bất cứ lời nào.

Rồi chẳng để cho tôi nghĩ ngợi thêm nữa, K vun tay vứt điếu thuốc còn dang dở trên môi, tiến về góc phòng kéo tung tấm vải nhung bám đầy bụi bẩn ra ngoài để lộ ra một chiếc dương cầm cũ kĩ.

Tôi đã từng nghe K say sưa kể về những bức tranh K vẻ chỉ phủ đầy một màu đen tăm tối, hay về những quyển sách mỹ thuật mà K yêu thích, nhưng tôi chưa nghe K nhắc đến việc K còn có một sở thích khác là chơi đàn bao giờ.

Nhưng giờ đây, trước mắt tôi là một chiếc dương cầm trắng đứng trầm mặc ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. Chiếc đàn giống như một linh hồn đã ngủ yên suốt một quãng thời gian dài, và đến nay đã được K chủ động đánh thức dậy.

Tôi đưa tay sờ nhẹ vào phím đàn và rùng mình khi nghe vài âm thanh lạnh lẽo phát ra giữa màn đêm tĩnh lặng. Nó tạo cho tôi cảm giác vừa sợ hãi vừa muốn được mân mê. Với bất kì đồ vật của K, tôi đều cảm nhận được nó có một linh hồn sống động, và nếu như chưa thực sự quen với nó thì tôi cần phải có thời gian để thích nghi.

Tôi đưa ánh mắt ngơ ngác quay sang nhìn K và bắt gặp cái gật đầu nhẹ của cậu ấy. Tôi tự trấn an bản thân mình, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục đặt tay mình lên phím đàn một lần nữa. Lần này âm thanh phát ra bỗng nhiên trở nên du dương và trầm lắng lạ thường. Tôi bắt đầu cảm nhận được rằng, giữa tôi và chiếc dương cầm cũ kĩ ấy đã bắt đầu hiểu nhau. Những âm thanh lạnh lẽo ban đầu cũng chính là những tiếng kêu thảng thốt pha nhiều nỗi sợ hãi của một linh hồn đã ngủ vùi từ rất lâu và vô tình được tôi đánh thức.

Đó là một chiếc dương cầm được K chôn cất ở một góc phòng lặng lẽ hơn mười năm nay, kể từ ngày K bắt đầu chuyển sang nghề họa sỹ. Trước đó, K cũng đã từng để hồn mình bay bổng theo từng nốt nhạc trên phím đàn, nhưng kể từ khi mối tình đầu đổ vỡ, K đã quyết định ngưng không đàn nữa. Vì K sợ nếu mình tiếp tục đàn, thì chỉ còn là những cung bậc ai oán, thê lương.

K châm mồi một điếu thuốc rồi bảo với tôi rằng: “Đừng ném nỗi buồn vào nghệ thuật. Đó là một điều tàn nhẫn mà các nghệ sĩ vẫn hay làm”.

K bắt đầu đặt tay lên phím dương cầm, rồi đưa mắt lên cao nghĩ ngợi mông lung. Tôi lại thấy tim mình rung lên những cảm xúc lạ kỳ, giống hệt như lần đầu tôi lặng yên nhìn K hý hoáy vẽ bức tranh với những gam màu tăm tối. Tôi ngơ ngẩn nhìn cậu bạn đồng nghiệp của mình đang thả hồn bay ra khỏi căn phòng nhỏ hẹp để đến một cõi vô định nào đó. Và phút chốc tôi thấy lòng mình cũng bắt đầu phơi phới trở lại khi những tiếng nhạc đầu tiên từ chiếc dương cầm của K bắt đầu phát ra.

Đó là tiếng của những cơn mưa mùa hạ kéo dài suốt những đêm thâu lạnh lẽo. Đó là những thanh âm róc rách của những giọt nước còn đậu trên kẽ lá vô tình rớt xuống mặt đường khi một cơn gió nhẹ thổi qua. K đặt tên bản nhạc đó chỉ vỏn vẹn là “Mưa”, và bảo đó cũng chính là tâm hồn của tôi mà K đã từng quen biết.

Chap 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Posted in Truyện on 27/10/2015 by Chuột Rain

731329c553822f831756d193f7536cad(Trích: Tôi và những ký tự)

Xem lại Phần 1Đồng nghiệp cũ

Kể từ lần “bắt chuyện” đầu tiên ấy, tôi thấy K không khó gần như mọi người vẫn thường nghĩ. Ít ra K vẫn là người chủ động mở lời với tôi. Có thể những lần “khép mình” của K là do cậu ấy chưa tìm thấy người thích hợp để kể những câu chuyện của chính mình.

Về sau này, tôi mới lờ mờ hiểu ra rằng, khi bóng đêm phủ xuống cũng là lúc K sống thật với bản năng của mình hơn. K vẫn có thế giới của riêng mình và những mối quan hệ cá nhân. Với K, bóng đêm như một người bạn đáng tin cậy, nó giúp K có thể cởi mở và chia sẻ được nhiều điều.

Những lúc trò chuyện cùng với K, lắm lúc tôi cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung của riêng cậu ấy. K đưa tôi vào những ngóc ngách tâm hồn để rồi nếu không thật sự chú tâm, rất có thể tôi sẽ bị lạc lối.

Hôm ấy là một đêm mưa dầm kéo dài hằng giờ liền. Tôi ghé thăm căn phòng đầy mùi sơn vẽ của K với thân hình ướt sũng. K đón tôi bằng nụ cười ma mị giống hệt như lần đầu K nở nụ cười với tôi, nhưng lần này tôi không có cảm giác đáng sợ như trước. Tiếp xúc với K một thời gian dài, tôi mới nhận ra rằng những thứ đáng sợ đôi khi lại trở nên an toàn, và tin cậy.

Quanh căn phòng nhỏ hẹp của K là những bức tranh với những gam màu tăm tối. Tôi không phải là người yêu bóng đêm, lại càng sợ hãi khi phải đối diện với những điều quái dị, nhưng khi nhìn bức tranh của K, tôi có cảm giác như trước mắt mình đang có một thế giới khác, sâu thăm thẳm. Thế giới đó nó nhuộm một màu đen huyền bí, như khơi gợi sự tò mò của bất kì ai nhìn thấy đều muốn thử một lần bước chân vào.

Tôi lặng yên nhìn K miệt mài với bức tranh còn dang dở, quên mất cơn mưa đã dứt từ lúc nào. Tôi yêu cái phút giây K ngồi chăm chút đặt cọ vào bức tranh của mình. Trước mắt tôi là hình ảnh một người đàn ông phong trần đang hí hoáy tung bay với cây cọ bé nhỏ. K vẽ ra trước mắt tôi là một thế giới khác. Nó làm cho tôi cảm thấy xung quanh như có cả một bầu trời sâu thăm thẳm vượt ra khỏi căn phòng nhỏ hẹp với đủ thứ đồ vặt lỉnh khỉnh xung quanh.

Đôi mắt K lúc này như hai ngọn lửa đang bùng phát, nó như hai đốm ma trơi chốc ẩn chốc hiện giữa màn đêm u ám. Nhìn K lúc này, tôi vừa sợ hãi muốn hét lên để dừng lại mọi thứ, cũng vừa hiếu kỳ muốn xem mọi chuyện sẽ tiếp diễn thế nào. Nhưng cuối cùng mọi chuyện không như tôi nghĩ. Không có một điều ma quái hay kì dị nào xảy ra xung quanh tôi. K vẫn là một cậu bạn đồng nghiệp đang mải mê với bức tranh còn dang dở. Tôi rung cảm trước phút giây này và chỉ tiếc rằng mình không có khả năng để vẽ những điều mình nghĩ về K thành một bức tranh.  Nếu có thể, tôi sẽ vẽ một bức tranh màu tăm tối nhưng lại ẩn chứa nhiều điều ấm áp khi tôi thực sự cảm nhận bằng chính tình cảm sâu lắng của mình.

Tôi ngơ ngác nhìn vào đôi mắt của K, quên mất rằng K đã “tắt” ngọn lửa ấy từ lúc nào, cậu đang nở nụ cười nhìn về phía tôi:

  • Chỉ là K muốn nhìn mọi thứ thật rõ trong bóng đêm thôi.

Đó là một điều bí ẩn của K mà ít có người nào biết. K dùng ánh mắt của mình để soi rọi mọi thứ trong bóng đêm. Ánh mắt đó như hai ngọn lửa, càng chăm chú tập trung thì nó lại càng phừng cháy mạnh mẽ. K cũng đã từng dùng ngọn lửa ấy để “soi rọi” tôi trong lần mở chuyện đầu tiên của cậu ấy. Lý giải của K khiến cho tôi vừa thấy sợ hãi vừa thấy yên lòng. Ít ra, K đã thừa nhận rằng tôi không phải thuộc dạng người nguy hiểm, và chắc rằng cậu ấy sẽ không nỡ làm điều gì đó có hại cho tôi.

  • K đâu có ghê gớm lắm đâu mà sao cậu sợ hãi dữ vậy?

K vừa nói vừa phá ra cười. Tôi nhận thấy nụ cười của K cũng hào sảng như bao nụ cười khác, cũng dễ chịu, ấm áp và bình yên chẳng khác gì một người bạn thân thiết mà ai cũng có trong đời.

Tôi yên lặng ngồi khuấy tách cà phê K vừa pha cho tôi, đong đưa ánh mắt theo từng câu chuyện kể của K, mà chẳng mải mai nghĩ ngợi vì sao K có thể “bắt nhịp” được những thắc mắc chỉ từ trong suy nghĩ của mình.

Chap 1: Đồng nghiệp cũ

Posted in Truyện on 27/10/2015 by Chuột Rain

ngu-di-chi-oiCó một thời gian dài tôi tự hỏi, mối quan hệ giữa tôi và K bắt đầu từ lúc nào và tiến triển ra sao. Nó có đơn thuần là chúng tôi quen biết nhau khi cùng làm chung tại một công ty, hay còn gì khác nữa?

K từng nói với tôi rằng: “Chúng ta đã quen nhau từ lâu, chỉ là đến lúc này mới gặp nhau thôi”.

Đó là cách nói ví von của K. Nhưng tôi tin là vậy. K là người rất thích ví von khi nói chuyện. Có những điều bạn sẽ hiểu, có những điều không. Nhưng dù hiểu hay không, tôi vẫn tin là K nói đúng. Hay nói đúng hơn là tôi có một niềm tin mãnh liệt về những gì K nói với tôi, điều đó cũng vô tình làm cho tôi rất ít khi nào nghĩ ngợi khi ngồi bên cạnh cậu bạn của mình.

K là một họa sĩ. Tôi lại theo ngành Marketing. Tuy làm chung một công ty, nhưng vì lĩnh vực khác nhau, lại ít đụng chạm trong công việc nên thời gian đầu chúng tôi hầu như không nói chuyện với nhau. Thậm chí có những lần chạm mặt cả hai vẫn không nở trên môi nụ cười.

K thuộc tuyp người rất khó giao tiếp. Cách nói chuyện cộc lốc, chỉ nói đủ những điều cần nói… vô tình K đã tạo ra một vỏ bọc bên ngoài cứng cỏi khiến cho đối phương rất khó đến gần.

K lập dị theo một cách không ai chịu nỗi, và thậm chí có đôi phần đáng sợ. Sau này quen K, lắm lúc nhìn lại tôi chợt nhận ra rằng mình cũng đã bị lây nhiễm một chút ít. Nhưng K lại bảo rằng, những điều lập dị của tôi vẫn có thể tồn tại được “giữa-ban-ngày”, nên cũng đừng quá bận tâm.

Thế giới của K được chia làm hai phần rõ ràng. Đó là “ban ngày” và “ban đêm”. K yêu bóng đêm như chính nó là người yêu của mình. K bảo, chỉ có bóng đêm mới đem lại cho K nhiều cảm hứng, nó giúp K trút bỏ những vẻ mặt nói cười vô nghĩa để trở về khuôn mặt nguyên sơ của mình. “Ngày” chỉ là một nơi nương náo tạm bợ của K. Nó giống như là một nơi K chỉ “đi qua” để rồi cuối cùng cũng phải trở về nhà của mình. Hay nói cách khác, “Ngày” là nơi để K tự dùng bút để vẽ lên môi mình một biểu tượng mặt cười, nó là nơi để K phải học cách cười, học cách nói để rồi từ đó, cậu sẽ học cách thích nghi với chính những thứ xung quanh mình hòng không bị ai phát hiện ra rằng mình thật sự là người-của-đêm.

K chọn cho mình một lối sống không-giao-tiếp và bất cần các mối quan hệ xung quanh. Điều đó làm cho rất nhiều người muốn tiếp xúc với K bỗng cảm thấy áy ngại. Rồi dần dần, K trở nên “vô hình” trong mắt mọi người. Đôi khi hiện hữu ngay đó, nhưng cũng chẳng mấy ai bận tâm.

Có một lần nọ, do mải mê ngồi viết kế hoạch cho một dự án mới, khiến tôi quên cả giờ về. Khi nhìn đồng hồ, tôi sững người khi biết đã gần mười một giờ khuya. Đó cũng là lần đầu tiên tôi ở lại công ty khuya mà quên mất cả nỗi sợ hãi như thế. Nhưng dự án này cũng là một cơ hội lớn để cho một đứa sinh viên mới ra trường như tôi chứng tỏ năng lực của mình, nên tôi đã tự trấn an bản thân mình cố phải vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân vì đích đến phía trước.

Văn phòng lúc này im thin thít, tôi nghe rõ tiếng máy lạnh chạy o o và tiếng của những chiếc đồng hồ bé con mà mọi người đặt trên bàn làm việc. Tất cả tạo nên một âm thanh lúc vang lúc dội khiến cho tôi cảm thấy rùng mình.

Tôi lật đật thu gom đồ đạc cho vào chiếc ba lô nhỏ. Với tôi, có hai điều khiến cho bản thân mình cảm thấy sợ hãi nhất đó là sự lừa dối và bóng đêm. Sau này khi quen K, tôi mới hiểu rằng, ở thế giới “bóng đêm” không tồn tại “sự lừa dối”.

Khi tôi chuẩn bị bước ra khỏi công ty, tôi cảm nhận được rằng, có điều gì đó đang giữ chân tôi lại. Tôi lờ mờ nhận ra, văn phòng không chỉ đơn thuần là những âm thanh của chiếc kim đồng hồ hay tiếng o o từ chiếc máy lạnh cũ kĩ. Tôi nghe văng vẳng bên tai mình có tiếng ai đó trò chuyện thì thào, âm thanh nho nhỏ như sợ nếu nói lớn một chút thì tôi sẽ phát hiện ra.

Xung quanh vẫn vắng lạnh, khiến cho tôi cảm thấy rùng mình. Tôi đưa mắt nhìn quanh để kiếm tìm những vật dụng quen thuộc. Và tôi điếng người khi nhận ra ở góc tối của công ty, có một bóng người với khuôn mặt phủ màu bóng đêm tăm tối, hai ánh mắt như hai ngọn lửa đang nhìn chằm chằm về phía tôi như muốn thiêu rụi một chút tĩnh tâm của tôi còn sót lại.

Rồi khuôn mặt ấy từ từ nhoẽn một nụ cười ma mị, nụ cười ấy đã khiến cho tôi ngã quỵ xuống giữa văn phòng. Sau này, dù trải qua nhiều biến cố, nhưng nụ cười ấy chính là một trong những điều mà tôi không tài nào quên được.

Nụ cười ấy dần dần khép lại, nó chuyển sang một trạng thái khác. Hai ngọn lửa nơi ánh mắt cũng bắt đầu dịu hẳn rồi tắt đi. Trong bóng đêm, một âm thanh phát ra thì thào, như ai đó cố tình nói nhỏ vào tai của mình:

– Cậu vẫn chưa về à?

Mỹ Tho của Tín nhỏ xíu…

Posted in Truyện on 22/07/2015 by Chuột Rain

ap_20091010122738731

K nói: “Mỹ Tho của Tín nhỏ xíu, đi lòng vòng một hồi thì cũng trở về chỗ cũ mà thôi“. Tôi nhìn K rồi cười trừ, chứ không thể nào phủ nhận được. Bởi ngày xưa, thời còn học cấp 2, cấp 3, mỗi lần xe đạp hư, đôi khi tôi quyết định đi bộ đến trường, để mặc cho nắng phả vào người, và khi tới lớp thì áo cũng đã ướt đẫm mồ hôi. Cũng bởi vì Mỹ Tho nhỏ xíu như một vòng tay ôm, không cần xe đạp thì đi bộ cũng tới nơi, chẳng có gì mà phải vội!

Tôi dẫn K ngồi vào một góc công viên Giếng Nước, tôi đưa tay chỉ với K rằng, ở góc đằng kia, ngày xưa người ta có đặt một cái ghế, nay không hiểu sao nó biến mất tiêu, nhưng chỗ đó chính là nơi tôi hay mang cặp xách ra ngồi học bài, nơi đó đã gắn bó với tôi qua những kỳ thi học kỳ, những kỳ thi học sinh giỏi, kỳ thi tốt nghiệp, và đại học. Tôi có một thời gian dài gắn bó tuổi học trò của mình với chiếc ghế đá ấy, vậy mà ai nỡ lòng nào dời nó đi đâu mất tiêu!

Tôi cũng thật thà nói với K rằng, Mỹ Tho chắc sẽ không giúp cho K vẽ nên những bức tranh đẹp sống động, hay những bức tranh u ám, trừu tượng, ma mị như chính phong cách của K, bởi Mỹ Tho trong tôi, nó là một thành phố bình thường. Nó không phải là nơi để người ta đến du lịch, thưởng lãm. Mỹ Tho không quá năng động hiện đại, nhưng cũng chẳng phải là thôn quê. Nó là một thành phố hội nhập chưa tới nơi, cái gì cũng có, nhưng chưa chắc cái gì dùng cũng cảm thấy hài lòng.

“Vậy Mỹ Tho giống y hệt Tín rồi còn gì” – K vừa nói vừa bật cười, lại một lần nữa, tôi không thể phủ nhận. Và tôi tin chắc rằng, những người con Mỹ Tho như tôi, dù có đi đâu, Sài Gòn hay nước ngoài, vẫn không thể nào từ bỏ được một chút Mỹ Tho trong mình. Như cái thành phố nhỏ bé này, đã bao nhiêu lần chuyển mình “đổi mới”, đã bao nhiêu công trình mọc lên, nhưng những “ngây thơ”, “dại khờ” của một thành phố nhỏ vẫn còn nguyên đấy.

Lắm lúc Mỹ Tho trong tôi như một bài thơ lãng mạn, phảng phất buồn. Mỹ Tho buồn như tuổi thơ tôi có những chiều mưa tôi ngồi bên song cửa mõi mòn chờ đợi ba trở về sau những tháng ngày dài bôn ba xa xứ. Hay những tháng ngày lên thành phố thi học sinh giỏi, và chợt nhận ra mọi người xung quanh mình thật khác, đó là nỗi buồn mặc cảm của một đứa trẻ tỉnh lẻ lần đầu mở tầm nhìn của mình. Nỗi buồn đó là một câu thơ buông hờ, chẳng biết mình nên lùi hay nên tiến. Chẳng biết mình nuôi thêm hi vọng, hay sẽ nhận thêm nỗi muộn phiền.

K vẫn lặng yên, để cho tôi ngồi buông ra những câu chuyện về vùng quê của mình, chưa chắc gì K đã đồng cảm được những gì tôi đã kể cho K nghe ngày hôm nay. Nhưng cũng giống như Mỹ Tho thôi, chưa chắc gì tôi đã hiểu được nỗi niềm của thành phố quê mình, và cũng chắc gì Mỹ Tho đã hiểu tôi sau hơn hai mươi năm gắn bó…

Những cơn mưa đã ắp đầy trong tim của Tín…

Posted in Truyện on 12/06/2015 by Chuột Rain

maxresdefault

Tôi kể cho K nghe cậu chuyện về những cơn mưa bất chợt thổi đến giữa lòng Sài Gòn, và đã thay đổi một màu áo mới cho thành phố sau một cơn mưa tan. K không nói không rằng vẫn cứ chăm chú nghe tôi kể, dù tôi biết chắc rằng K không thể nào hiểu trong đầu tôi đang nghĩ gì trong lúc này, hoặc vì sao tôi lại bận tâm vào những cơn mưa nhiều đến thế.

K vẫn hay nói rằng tôi sến. “Những cơn mưa đã ắp đầy trong tim của Tín đến mức nhìn Tín cũng không khác nào nhìn mưa“. K đùa chẳng vui, nhưng tôi đã cười phá lên vì sự so sánh ngộ nghĩnh và lý thú đó.

Tôi thích K ở chỗ, tuy không đồng cảm với tôi nhiều điều, nhưng K luôn lặng yên và chăm chú vào từng câu chuyện của tôi. Tách cà phê trên bàn đôi khi nguội ngắt và tan chảy, K vẫn chẳng mải mai để ý.

Tôi kể cho K nghe câu chuyện về một cơn mưa đã từng nuốt chửng tâm hồn của một người con trai nọ, anh thà đặt tình cảm của mình vào những hạt mưa, hơn là dành cho một ai đó. Hay chuyện một cô nàng cực kỳ thích đi dưới mưa hàng giờ liền, thay vì đi bên cạnh một chàng đẹp trai, hình mẫu mơ ước của nhiều người.

K nhìn tôi với ánh mắt thật lạ lùng. Có thể K không tin vào câu chuyện của tôi, nhưng lại không muốn lên tiếng phản đối mà chỉ biết ngồi lặng thinh khua muỗng vào thành ly, để tách cafe kêu leng keng vài tiếng, đánh thức giấc mơ của tôi.

Trò chuyện với K, đôi khi tôi tự ý thức được rằng sự im lặng không đôi co cũng chính là lời phản đối đến đáng sợ. Có thể với K, ngoài những gam màu trắng đen vàng đỏ, thì trên đời này chẳng có thứ gì đáng để yêu. K là một họa sĩ có tài, nhưng đôi khi sự lập dị và thu hẹp lòng mình đã khiến cho những bức tranh của K không tìm được tiếng nói chung của những người thưởng lãm.

Tôi đã cất giữ bức tranh “Tăm tối” của K vẽ tặng cho tôi vào sâu một góc khuất trong lòng của mình. Để rồi tôi luôn ám ảnh với câu nói của K: “Đẹp nghĩa là tăm tối”, và không tài nào dứt được.

Sự tăm tối đó chính là tâm hồn của K và cũng nằm sâu trong đáy mắt của tôi. K không tìm thấy bất kì ánh sáng nào trong đôi mắt tôi, mà chỉ thấy mỗi một màn đêm u ám. K bảo tôi có đôi mắt sâu và buồn đến mức ai nhìn lâu cũng phải phát khóc.

Tôi sợ những so sánh ma mị của K, nhưng không phủ nhận điều đó.

K đã nhiều lần hứa hẹn sẽ tặng tôi một bức tranh về một cơn mưa chiều, nhưng cứ kéo dài đến ngày này qua tháng nọ vẫn chưa hoàn thành được. K bảo, K đã vẽ mưa rất nhiều lần và bán cho rất nhiều người. Nhưng để vẽ một “cơn mưa đúng nghĩa” dành tặng cho tôi thì lại không tài nào làm được.

Tôi cười thật to và nói đùa với K rằng, K thật bất tài vô dụng. Tôi không ngờ rằng sau câu nói đùa ấy, mà K đã giận tôi suốt một thời gian dài, bặt âm vô tín.

K đã thẳng thừng từ chối những lần rủ rê cafe của tôi, và cũng ít khi trả lời những tin nhắn thăm hỏi mà thỉnh thoảng tôi vẫn hay gửi cho K vào những buổi tối heo hắt.

Tôi hiểu K muốn gì trong khoảng thời gian này. Cậu bạn họa sĩ của tôi đang cố gắng vẽ một cơn mưa thật sống động, để khi nhìn vào tôi có thể cười, có thể khóc, có thể nhớ, có thể quên… có thể để lòng mình trôi phiêu bạt ở một chốn nào đó.

Tôi đã làm khó K, và K cũng đã tự làm khó với chính mình.

Nhưng thật ra, tôi chỉ mong một ngày nào đó, K sẽ là mưa, để tôi không phải thay vì yêu mưa mà không yêu một ai khác, hay thay vì phải đi dưới mưa mà không đi cùng ai khác như câu chuyên tôi đã từng kể với K, thật ra là tôi đang kể về chính nỗi lòng của mình.

Đi dưới mưa cùng một ai đó…

Posted in Truyện on 04/07/2014 by Chuột Rain

mua-3

Ngồi đợi K ở quán quen, chừng ít phút sau đã thấy K tất tả chạy vào quán với vài hạt mưa lấm tấm trên tóc, một chút ươn ướt ngay vai, cứ như ai đó vừa nghịch ngợm đã hất vài giọt nước vào người cậu ấy, trông vừa buồn cười vừa thấy tồi tội.

Lần đầu tiên tôi thấy K vội vã cho một cuộc hẹn hò. Tôi ngồi dửng dưng xem cách cậu ấy vội vàng trút bỏ lớp áo mưa nhét vào cốp xe, lau vào giọt nước đang lấmlem trên mặt, cách cậu ấy cười với nhân viên phục vụ và ra hiệu tắt nhạc… Mọi thứ rất quen thuộc như cách tôi đã từng biết về K, nhưng lần này mọi hành động đều diễn ra rất nhanh, không như những lần trước.

“Bộ còn cuộc hẹn khác nữa hả?” – Tôi vừa hỏi, vừa đưa mắt nhìn K có chút giễu cợt, tách trà vẫn cứ nghi ngút khói trên tay.
K chẳng trả lời, chẳng gật mà cũng chẳng lắc đầu. Chỉ nhoẻn miệng cười thay cho mọi lời nói. Lần này ánh mắt của cậu không u uồn như bức tranh “Tăm tối” mà K đã từng vẽ, nhưng không biết đó có phải là niềm vui không.
Chúng tôi có rất nhiều lần hỏi nhau để rồi mọi thứ cứ rơi vào im lặng. Đôi khi chỉ biết nghe tiếng lách cách của chiếc đồng hồ cổ đặt kế bên bàn, hoặc thanh âm của vài giọt cà phê rớt xuống lòng ly, để đoán mọi thứ. Hoặc có lần, tôi chỉ biết nhìn sâu vào đáy mắt K để tìm muôn ngàn chữ nghĩa trong đó, và tự an ủi với mình rằng: mình cũng đã hiểu được K.

Ngoài trời mưa tiếp tục rơi, đôi lúc có một ước mơ thật lãng mạn là được cùng ai đó đi dưới mưa suốt một đoạn đường dài. Chẳng cần nói gì cả, chỉ cần lẳng lặng cùng nhau, thế là đủ.

“Vậy tìm được ai chưa?” – K hỏi cắt ngang dòng suy nghĩ. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm khi K có thể hiểu được tôi nghĩ gì. Tôi vừa cười vừa khua muỗng cho nó kêu leng keng như cách chúng tôi vẫn hay trả lời những thắc mắc của nhau.

Chẳng giống như đùa, mà cũng chẳng giống như thật, K nói muốn thử cảm giác đi dưới mưa sẽ như thế nào. Tôi đưa mắt nhìn K đầy ngờ vực, và cũng rất nhanh K giấu ánh mắt của mình sang nơi khác, tay cầm điện thoại và mắt cứ chăm chú đọc một tin nhắn cũ kĩ nào đó.

Dưới ánh đèn mờ mờ của quán, bất giác tôi thấy má K ửng hồng. Khác xa với vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng, và bất cần thường thấy. Không biết có phải là tôi đã gật đầu đồng ý hay không, hay ánh mắt tôi đã nói lên điều đó. Tôi không tài nào nhớ được. K đã chạy ùa ra ngoài, mặc cho tôi ngơ ngẩn nhìn theo. Ngoài trời mưa vẫn như trút.

Tôi chạy vội theo người bạn của mình, cậu ấy như một đứa trẻ vừa được mẹ cho phép dầm mưa. K vừa chạy vừa cố tình đá vài cú xuống vũng nước đang tụ lại dưới lòng đường tạo thành nhiều tia bắn lên tung tóe. Tôi hiểu vì sao hôm nay K vội vàng chạy đến quán, chắc K sợ nếu không kịp lúc, thì cơn mưa cũng sẽ tạnh thôi, và chắc tôi cũng sẽ rơi vào nỗi hoang mang của lòng mình, khi vẫn cứ đôi lần tự hỏi: “Liệu có ai đó đi dưới mưa cùng với mình hay không?”.

Tôi kể cho K nghe câu chuyện của lòng mình dưới một cơn mưa tầm tả. Chắc K cũng không nghe được tôi nói gì ngoài thanh âm của tiếng mưa rơi. Mà có lẽ vậy, tôi lại dễ dàng nói ra hết mọi điều muốn nói.

Có thể dưới cơn mưa này, K sẽ hiểu được tôi đang nghĩ gì, hoặc tôi đang cần điều gì nhất.Cũng có thể, K chẳng hiểu gì cả, điều đó cũng không sao. Ít nhất K đã chịu đổi thay lòng mình, để làm những điều mà đó giờ chưa bao giờ muốn làm, chỉ vì một ai đó.

Chuột Rain.
(Sài Gòn, 04.07.2014)

Chúng tôi ngồi kể cho nhau nghe về cuộc sống của riêng mình

Posted in Truyện on 06/06/2014 by Chuột Rain

82781350225b5357f53

Trong cuộc sống, ta luôn lên kế hoạch để thực hiện những điều mình mong muốn, nhưng đôi khi những điều ta không hề đặt nó vào kế hoạch lại xuất hiện đột ngột, chóng vánh, như những cơn mưa đầu mùa, bất chợt và không báo trước. 

Như cơn mưa buổi chiều hôm nay, tôi tình cờ gặp lại J ở một quán quen cũ khi tạt vào trú mưa. Lẳng lặng nhìn J ngồi trầm tư ở một góc bàn bên cạnh, tôi cảm tưởng như ai đó đã đặt một bức tranh nơi góc quán nhỏ hẹp này.

J vẫn không nhận ra sự hiện diện của tôi, có lẽ vậy mà tôi cảm thấy dễ chịu hơn bao giờ hết. Tôi gọi cho mình một tách sữa nóng, và cố giữ mọi thứ đều diễn ra trong tĩnh lặng.

J vẫn không khác xưa là mấy. Vẫn đôi mắt trầm buồn đầy u uất đã từng khiến tôi không tài nào thoát ra được. Nhưng vẻ mặt “baby” đã thay vào đó một chút bụi trần. Nhưng có lẽ vậy mà tôi cảm thấy J trưởng thành hơn rất nhiều.

Bất chợt, ánh mắt của tôi và J “đụng” nhau. Như có một sự va chạm nhẹ vô hình, tôi cảm thấy mình hơi chao đảo. Rõ ràng là luôn chủ động để kịp thời né tránh, nhưng có những chuyện tôi không tài nào làm chủ được.

Sau những phút giây định thần, chúng tôi kịp nhìn nhau và cười nhẹ. Những câu hỏi han dành cho nhau rơi ra như những giọt mưa còn đọng trên kẽ lá. Lúc này, tôi có thể nhìn J kỹ hơn, và chợt nhận ra rằng nụ cười của J nhẹ nhàng như không còn đủ khả năng để giữ mọi thứ, mặc cho tất cả trôi đi theo một tình cảm bồng bột, dại khờ.

Quán vẫn lặng như tờ, bên ngoài mưa cũng tí tách rơi. . Cái giá của những vết sẹo sau khi lành, là một tâm hồn không còn đủ khả năng tin hoàn toàn vào một ai khác.

Chúng tôi nhìn cuộc sống, đôi khi chỉ là những mãnh vỡ vụn, chúng tôi tìm kiếm và chắp vá nó cho những buổi chiều không hiu quạnh, cho buổi tối thấy vẫn ấm cúng bên cạnh ai đó, mà đôi khi chúng tôi chẳng rõ mãnh vỡ ấy có hợp với mình hay không.

Tôi và J có một thời gian dài cùng nhau trốn chạy sự cô đơn bằng cách tự đặt ra cho mình nhiều cuộc hẹn, để rồi tự nhận ra để tự tiêu diệt nỗi cô đơn trong lòng là điều hoàn toàn không thể.

Từ ngày xem J là một mãnh vỡ riêng biệt, tôi đành cất đi những ký ức cũ kĩ đã nhàu nát, bạc màu vào một góc nhỏ trong tim. Cái giá phải trả có khi sẽ làm đau đớn cả một thời gian dài. Nhưng rồi nó cũng giúp tôi dễ chịu và cảm thấy mình vẫn có thể nói cười mà không cần phải đau đáu vì một ai đó.

Tôi tin chắc rằng, sau buổi gặp gỡ này, chúng tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn và tự thấy lòng mình đã không còn nhiều e dè và những nỗi hoài nghi không đáng có. Có thể, giờ này J cũng đang hí hoáy viết một vài dòng, ở một trang blog nào đó, dùng những con chữ  để trải lòng mình, như tôi…