Chap 8: Tôi yêu K mà không cần đền đáp

Posted in Truyện on 17/03/2016 by Chuột Rain

1276054380_user1582_pic285_1217854950Sau đêm hôm ấy, tình cảm của tôi dành cho K ngày càng mãnh liệt. Giữa chúng tôi bắt đầu có nhiều sự tương đồng với nhau. K hiểu tôi đến mức, cậu ấy chỉ cần nhìn vào mắt tôi là biết tôi muốn gì. Chẳng có điều gì mà tôi có thể giấu giếm được với K. Mà thật ra khi đứng trước K, tôi chẳng có điều gì là bí mật.

Tôi và K là hai mảnh ghép rời rạc không tương đồng nhưng không hiểu sao khi gặp nhau vẫn có thể kết dính. Đó là điều mà tôi không thể nào lý giải được.

Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn hiểu rằng, K chỉ là một cơn mưa hè bất chợt. Cậu ấy xuất hiện như để tưới mát tâm hồn vốn dĩ đã khô cằn từ rất lâu trong tôi, và tôi mong một ngày nào đó mãnh đất khô cằn ấy sẽ nảy mầm một vài chồi cây xanh lá.

Tình cảm của K dành cho tôi không như tình cảm mà tôi đã dành cho cậu ấy. K xem tôi như một tri kỷ, để cho cậu ấy trút cạn những tâm tư suy nghĩ của mình. Nhưng tôi xem K như một người tình mới đến. Tôi yêu tất cả những gì thuộc về K và tôi chấp nhận những cá tính lập dị của cậu ấy. Tôi đã từng không hiểu gì về những bức tranh ma mị mà K đã vẽ trong đêm, nhưng từ khi quen K tôi đã bắt đầu có tình cảm với chúng.

Có một thời gian dài tôi tập cho mình thích nghi với bóng tối. Tôi đã giam mình trong căn phòng kín và tập cảm nhận mọi thứ xung quanh khi không có bất cứ ánh sáng nào chiếu vào. Trong bóng đêm, tôi đã tìm kiếm những linh hồn đi hoang của mình để tôi có thể bắt chúng ngồi yên vị một chỗ, và tôi sẽ kể cho chúng nghe những tình cảm sâu lắng trong tôi dành cho K.

Nhưng tiếc rằng chẳng có một linh hồn nào quanh đây cả. Chỉ có tôi trơ trọi cùng với nỗi đau đang âm ĩ trong tim mình.

Tôi khác K ở chỗ tôi, chẳng có một khả năng đặc biệt nào. Tôi bình thường đến chán ngắt, và điều đó càng khiến cho tôi tủi thân hơn khi ở bên cạnh K. Tôi cảm nhận rằng mình không đủ tài giỏi, không đủ lập dị và cũng không đủ tính nghệ sĩ như cậu ấy. Nếu làm phép so sánh giữa tôi và K, thì những gì tôi làm được so với K cũng chỉ là con số không tròn trĩnh.

Có một lần tôi tự dặn mình phải giết chết những cảm xúc trong tôi, nếu không, khi tình cảm ngày càng to lớn, thì khi đó chính tôi đã tự giết chết chính mình. Nhưng tôi không tài nào làm được. 

Tình yêu của tôi dành cho K là một mầm non vừa mới lớn. Dù muốn hay không thì mầm non ấy cũng phải đâm chồi và vươn lên cao. Tôi không thể tự cầm dao mà đốn chặt chính tình cảm trong tim mình. Tôi mặc nó tự lớn lên, tự lấp đầy trong tim và trong suy nghĩ của tôi hằng ngày mà chẳng thể lường trước được những tháng ngày về sau sẽ như thế nào khi mầm non kia sẽ thành một thân cây to vững chắc.

Nhưng tôi yêu K mà không cần bất cứ sự đáp đền nào từ phía cậu ấy. Tôi nghĩ vậy rồi tự dưng lại thấy yên lòng. Tôi chỉ mong K khi hiểu được tình cảm mà tôi dành cho K, cậu ấy sẽ không phát hoảng mà bỏ chạy. K vẫn tiếp tục ngồi bên cạnh tôi với tách cafe ấm nóng rồi kể cho tôi nghe những câu chuyện tình của cậu ấy để tôi có thể vừa nghe chuyện vừa ngắm đôi mắt ngân ngấn nước ướt đẫm một nỗi buồn trong đêm.

K cũng sẽ tiếp tục hí hoáy cây cọ của mình để vẽ nên những bức tranh trong màn đêm, để tôi tiếp tục ngồi yên lặng nhìn K từ phía sau hoặc đưa mắt mình ra xa để ngằm bầu trời đầy sao thông qua cánh cửa bé nhỏ trong phòng với nỗi buồn lặng lẽ.

Chap 7: K giấu tôi vào đôi mắt ướt mèm

Posted in Truyện on 15/03/2016 by Chuột Rain

co-mo

Những tối tiếp theo, tôi tìm đến K như một thói quen không thể thiếu. Góc phòng vẫn cứ lặng lẽ, mịt mờ. Những bức tranh K vẽ được cậu ấy tỉ mẫn treo trên từng góc tường, nhưng giờ đây mọi thứ đã chật kín. Tôi có cảm tưởng các bức tranh bắt đầu tranh giành với nhau từng khoảng trống để giúp cho chúng có thể tồn tại ở một nơi tăm tối như thế này.

K vẫn tiếp tục vẽ mặc cho tôi đã bước vào phòng từ lúc nào. Nhìn dáng dấp của K khi đùa giỡn với những gam màu như một vị dũng tướng oai hùng, khác lạ với hình ảnh mà K và tôi đã từng hoan lạc với nhau trong đêm khuya hôm ấy.

Trong tình yêu, K như một cậu bé yếu đuối và khờ khạo. Có lẽ vậy mà K chưa bao giờ biết cách để chiếm trọn cảm xúc người yêu và cũng chưa bao giờ tìm được cách để giữ người yêu ở lại bên mình.

Vì yếu đuối và khờ khạo, thành ra K lại cảm thấy sợ hãi khi phải đối diện những cảm xúc yêu dương. K sợ khi phải yêu một ai đó, và cũng thấy run rẫy khi nghĩ rằng mình sẽ bắt đầu yêu thêm một lần nữa. Hôm hoan lạc ấy, tôi thì thầm vào tai K: “Giữa chúng mình không phải là tình yêu, K đừng sợ!“. Đó là một câu nói bỉ ổi, nhưng K chấp nhận điều đó. Từ sau câu nói ấy, từng động tác của K bắt đầu bình tĩnh và trở nên nhẹ nhàng hơn.

Tôi vờn K như một con thú đói khát tìm mồi. Mùi nấm móc trong gian phòng chật hẹp dậy lên, cùng với mùi thân xác của K hòa quyện vào đêm làm cho tôi vừa mê man vừa chới với. Tôi như kẻ say rượu khi đưa tay mình mân mê từng thớ thịt chạy dọc thân người của K, lúc ấy tôi thấy mình bỉ ổi thật sự.

Từ đầu lưỡi của tôi, tôi thấy môi K vừa ấm vừa ngọt ngào. Nó giống như một tách sữa nóng mà tôi vẫn thường uống vào mỗi sáng. Tôi ngấu nghiên đôi môi K như muốn uống cạn tách sữa ấy, nhưng rồi tôi chợt nhận ra tách sữa bắt đầu có vị mặn.

Đó là những giọt nước mắt lăn dài trên má K, ướt dẫm bờ môi đang hừng hực lửa của tôi. Trong khuya hôm ấy, vô tình tôi đã nếm được nước mắt của K và nhận thấy ngoài vị mặn, nước mắt của K còn có vị đắng và chát.

Đã nhiều lần tôi nhìn thấy nước mắt của K khi nghe cậu ấy kể những câu chuyện buồn của mình trong đêm, nhưng đây là lần đầu tôi cảm nhận được rõ rệt mùi vị của những giọt nước mắt.

Tôi đưa lưỡi mình lau khô những giọt nước mắt đang chảy dài trên sóng mắt K, bất chợt tôi nhìn vào đôi mắt ấy, hai ngọn lửa không còn nữa, chỉ có khuôn mặt của tôi trong ngần dội lại trong đêm.

Tôi giữ khuôn mặt K yên vị trong bóng tối mù mịt rồi từ từ nhìn lại vào đôi mắt ấy. Tôi thấy chính mình đang ngơ ngác tìm kiếm một điều gì đó ở xung quanh, tôi như một kẻ du mục đi rong ruổi khắp nơi mà chẳng biết rõ mình đang cần thứ gì. Tôi trong mắt K như một tên lãng tử hợm hỉnh, rất dễ hứng thú cũng rất dễ chán chường.

K bảo với tôi rằng, K đã giấu “tôi” vào trong đôi mắt cậu ấy. Đó cũng là cách để mỗi lần mở mắt ra, K đều nhìn thấy “tôi” rõ rệt. K không giấu tôi vào tim, vì nơi ấy quá mênh mông và nhiều bão táp. Đôi mắt của K chính là nơi để tôi yên vị.

Kể từ khi K cất tôi vào trong hốc mắt sâu thẳm ấy, K không cần dùng hai ngọn lửa để soi rọi màn đêm nữa.

—-

Xem lại

Chap 1Đồng nghiệp cũ

Chap 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Chap 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Chap 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Chap 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…

Chap 6: Tình yêu đầu trôi xa, dư âm để lại…

Nhạt

Posted in Tâm tư, tâm tình on 10/03/2016 by Chuột Rain

7739399002_0993c5146bNhững vạt nắng đã nhạt lắm rồi…

Người tiếc làm gì những chiều hoang dại

Tôi bước đi, còn người ở lại

Vương vãi sau lưng một chút nắng buồn…

(Chuột Rain)

Hôm nay không hiểu sao mà mọi chuyện cứ rối ren lên. Ngồi chat với Tuấn mà mắt ươn ướt lúc nào không hay. Có lẽ mình đang dần dần sống thật với chính mình. Nhưng mà đến bao giờ, hoặc là biết là sẽ có lần thứ hai nữa hay không cho những gì mình đã nói với Tuấn hôm nay? Những con đường mình bước đi có cảm giác tăm tối quá, cô độc quá. Nhiều khi muốn có ai đó để có thể giúp đỡ mình, nhưng nhìn quanh chẳng thấy ai. Cô độc đến lạ thường.

Có cảm giác mọi thứ bắt đầu nhạt dần theo thời gian. Mình cũng bắt đầu mỏi mệt vì những sự hy sinh của mình đôi khi chỉ đáp lại bằng cái nhìn vô tâm của người khác. Rồi phải chăng chính mình cũng bắt đầu vô tâm với tất cả mọi thứ, ngoảnh mặt bước đi để cho người khác phải đau khổ vì mình.

Nhận được tin nhắn của T khiến mình không cầm được nước mắt, nhưng rồi lại vội vã xóa ngay. Không phải vì sợ có ai đọc, mà mình sợ sẽ bị ám ảnh bởi những điều mà T nhắc đến mình trong tin nhắn.

Những ký ức của những-ngày-đầu-tiên dường như mình đã xóa sạch, chấm dứt tất cả những mối quan hệ ngày trước. Mình muốn được làm một con người mới. Nhưng không hiểu sao mình vẫn còn tiếp tục bước vào vết đường mòn cũ. Rồi những đau đớn đã trãi qua dường như đang lặp lại ngay vào lúc này. Cái lúc mà mình bắt đầu mất cạn niềm tin.

Muốn trả lời cho T một tin nhắn, nhưng rồi lại im lặng. Cái im lặng kéo dài như một nỗi đau mà chính mình là người làm nên vết thương ấy. Hôm qua, trước khi ngủ, tình cờ nghe được câu chuyện của một người bạn cùng phòng, rồi mình rơi nước mắt. Nhưng không hẳn là nước mắt dành cho câu chuyện, mà nước mắt dành cho J. Nhớ ngày xưa, J kể những chuyện buồn của J mà mình khóc thành tiếng. Đến bây giờ mình vẫn chưa quên được J. Những gì thuộc về J mình vẫn còn giữ. Không biết J có còn giữ những gì thuộc về mình không?

Trước lúc chia tay J, mình đã bảo giữa chúng ta không phải là tình yêu, mà là thứ tình cảm cao hơn cả tình yêu. Nhưng rồi cái tình cảm ấy là gì mà để mỗi khi mình nhớ đến J là mình bật khóc. Mình nhớ những buổi nói chuyện liên tu bất tận, thậm chí nhớ cả những lúc bị ghen tuông của những người khác, nhớ những buổi đi chơi cùng bạn bè lại có J bên cạnh, rồi lại cảm thấy nhói lòng, khi đứa bạn hỏi: “Giờ ông với J sao rồi?”. Cuộc sống đôi khi thật lạ lùng!

Hôm nay, nhận được điện thoại của thầy. Nhưng mình lại không bắt máy. Có lẽ thầy lo lắng cho mình lắm, nhưng biết sao bây giờ. Những gì đã nói thì mình nói hết rồi. Có nói mãi thì cũng vậy thôi, chẳng thể nào cứu vãn được. Thầy lại nhắn tin, mong được gặp mặt mình, nhưng lại chẳng có tin nhắn phản hồi nào cả.

Mình đang làm trò gì đây? Có đôi lúc mình chẳng biết mình đang làm gì, và mình là ai nữa…

Hôm nay trông anh khác lắm

Posted in Chuyện nhỏ nhặt on 07/03/2016 by Chuột Rain

cung hoang dao

Vào một quán nước quen thuộc, gọi là “quen thuộc” vì mình đến đó rất nhiều lần. Nhưng cứ đến như một vị khách lầm lũi một mình, ngồi lơ đễnh ở một góc khuất, cứ yên tĩnh và trầm tư không chú ý đến ai.

Cũng như thường lệ, hôm nay mình ghé quán, một em nhân viên hỏi anh uống nước gì, sau khi mình gọi xong thì em bỗng nói: “Qua Tết lên trông anh mập và đẹp trai hơn hẳn”. :))

Điều đó làm mình giật mình, rồi hỏi ngược lại em: “Bộ lúc trước anh ốm dữ lắm hả?”. Em ấy “Dạ” rồi nhanh nhảu nói thêm: “Nhưng nay trông anh khác lắm”.

Tự nhiên thấy vui vui, được một người lạ “ghi nhớ” về mình trong một khoảng thời gian dài, lòng thật sự hân hoan và thú vị.

Sao lại trách người thơ tình lơi lả?

Posted in Tâm tư, tâm tình on 06/03/2016 by Chuột Rain

heartt

Ngày xưa, mình có đọc một bài phỏng vấn nhà văn Trang Thế Hy, ông đã từng nói rằng: “Nếu ví văn chương là một người đẹp thì tôi là người tình chung thủy nhưng hờ hững“, đó là ông nói về sự hờ hững của ông dành cho văn chương, nhưng có lẽ với cách nói này, thì với người tình của ông, ông cũng là một người hờ hững.

Những người bạn của tôi, có rất nhiều người không có cái nhìn thiện cảm với những văn thi sĩ cũng bởi vì họ luôn luôn là người hờ hững với mọi thứ xung quanh và hờ hững với chính những người yêu mến mình, có lẽ.

Thời còn là học sinh, những tháng ngày học chuyên Văn, đã giúp tôi có cơ hội được tiếp xúc với rất nhiều bạn bè văn chương, một trong số đó là những nhà văn nhà thơ lớn. Khoảng thời gian đó đã giúp tôi hiểu hơn vì sao người văn chương lại có trái tim hờ hững.

Những ai đã từng yêu mến Xuân Diệu, có lẽ đều biết đến bài thơ “Cảm xúc” khá nổi tiếng của ông. Trong đó, ông đã miêu tả rất chân thật về tâm hồn của một người thi sĩ. Là thi sĩ, chắc chắn đó phải là người “ru với gió“, “mơ theo trăng” và “vơ vẩn cùng mây“. Đó là sự thật. Tôi đã từng gặp những người như thế này, và tôi trân quý họ, dẫu cho nhiều người bảo rằng như thế là xa rời với thực tế, quên cuộc sống hiện tại của mình.

Những người văn chương, lại thường là những người không giỏi tính toán. Bởi họ từng là người “đi học nghe chim giảng“, nên đừng bao giờ để cho người văn chương phải dính đến những chuyện toan tính về tiền bạc thu chi, với người văn chương thì “Cơm áo không đùa với khách thơ“, do họ quá “thực thà nên hoá dại khờ“. Vì không am tường, nên họ trở nên hờ hững.

Còn với vấn đề hờ hững trong tình yêu, tôi cho rằng đó là một điểm chung của rất nhiều văn nghệ sĩ. Bởi đơn giản, họ là người đã trót mang trong người một một lối sống phải thường xuyên: “chia sẻ với trăm tình yêu mến“, nên những lúc họ hờ hững với những người yêu mến còn lại, chắc chắn phải xảy ra.

Những người văn chương họ nhạy cảm và đa cảm hơn rất nhiều so với những người thuộc lĩnh vực kinh tế. Xuân Diệu đã từng ví tâm hồn của mình chẳng khác gì một cây kim bé nhỏ, mà vũ trụ và vạn vật bên ngoài chính là những khối nam châm có sức hút mạnh liệt, lạ thường. Nên việc một người thơ tình “trót” bị hấp dẫn bởi nhiều thứ xung quanh thì cũng nên xem đó như một… lẽ thường, hãy khoan vội trách họ.

Một người bạn của tôi từng ngúng nguẩy không đồng ý khi đọc tới một bài thơ của Thuận Hữu, trong đó có câu: “Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ“. Bởi bạn cho rằng, đã là vợ chồng thì phải chung thủy với nhau, không được vướng víu tới một tình cảm khác, dẫu cho đó chỉ là những phút giây tồn tại trong suy nghĩ của mỗi người.

Có nên trách người thơ tình không, bởi những phút xao lòng thì không… có tội. Sinh thời, khi đọc bài thơ của Thuận Hữu, Xuân Diệu đã từng thốt lên rằng: “Viết bạo quá, nhưng… chấp nhận được“. Đúng là bạo thật, khi Thuận Hữu đã viết những câu thơ như thế này để gửi tặng… vợ mình: “Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng/Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được“.

Có lẽ, vì thế giới bên ngoài rộng lớn quá, và có nhiều thứ mà bản thân mình không có được, nên với một người rất dễ bị thu hút với nhiều thứ xung quanh như thi sĩ sẽ khó tránh được những phút yếu đuối xao lòng. Nhưng xao lòng thì cũng chỉ là những rung cảm sâu kín trong tim, người thi sĩ họ cũng là một người hiểu được những giá trị của sự chung thủy. Nên dẫu cho trong tim họ có… lấp đầy hình bóng của một người khác thì với họ “Trăm năm không sống với nhau cũng thừa“, thật ra thì cũng chẳng có nghĩa lý gì đâu.

Tôi cho rằng trái tim đa cảm của những người văn chương và yêu mến văn chương là một tặng vật vô cùng quý báu của tạo hóa. Họ đã dùng tặng vật này để sống và yêu thương với mọi người xung quanh mình, họ là “quán” dành cho muôn khách đến thăm, và họ cũng chính là “bình thu“, là “vườn chim“, là “hoa mật” dành cho tất cả mọi người, nhân thế.

Vì vậy, đừng vội trách người thơ tình không chung thủy, bởi họ chung thủy theo cách riêng của mình. Với thế gian này, không có sự chung thủy tuyệt đối, chỉ có tình cảm dành cho người mình yêu thương là tuyệt đối mà thôi. Nên người thơ tình lỡ có những phút giây xao lòng với người khác, cũng đừng vội “kết án” rằng họ lơi lả…

LAN VÀ ĐIỆP – SỐNG LÀM NGƯỜI TỬ TẾ.

Posted in Cảm nhận on 04/03/2016 by Chuột Rain

12717857_594044160743407_7998786363346182237_nTui nhớ ngày xưa, tôi đã từng đọc quyển tiểu thuyết “Tắt lửa lòng” của Nguyễn Công Hoan khi kể về cuộc đời của cô Lan, có một đoạn như thế này: “Cũng trong cảnh khổ não, bao giờ người đàn bà cũng nhu nhược hơn đàn ông, cho nên mới chịu để sự đau đớn nó giày vò đến chết”. Đọc đến đoạn kết này mà trong lòng cứ thắc mắc mãi: “Vì sao mà phụ nữ trở nên nhu nhược đến mức quên mất bản thân mình?”.
 
 
Sau này, khi nghe ca khúc “Chuyện tình Lan và Điệp” của Mạc Phong Linh, có đoạn: “Nếu vì tình yêu, Lan có tội gì đâu…” thì lòng mới vỡ lẽ ra tất cả.
 
Người phụ nữ khi bước vào yêu thường trở nên yếu đuối, nhu nhược, thậm chí là mù quáng đến mức hy sinh cả bản thân mình. Lan yêu Điệp sâu đậm không phải là một cái tội, nhưng nếu Lan đã bất chấp với cuộc sống của mình, thì Lan đã mang tội rất lớn, trước tiên đó là tội với chính bản thân mình. Việc cô Lan tự nhận “phần tội lỗi” về phía mình, và tự giam cầm trái tim của mình cho đến chết đã khiến cho biết bao khán giả rơi nước mắt, phần vì thương Lan, phần vì tức giận và ngậm ngùi.
 
Có lẽ vì thấy được sự “bất công” mà cô Lan đã gánh phải, hay nói một cách khác, có thể Hoàng Thái Thanh đã rất bức xúc khi thấy cô Lan đã chọn cho mình một cái kết quá đau buồn nên tác giả đã đưa ra một lời khuyên, một hướng đi khác cho cuộc đời của cô Lan.
 
Lan và Điệp của Hoàng Thái Thanh là một câu chuyện được viết lại một cách mới mẻ, phù hợp với sân khấu kịch nói. Ở đó, nhân vật Lan vừa có sự chân chất, hiền lành, quê mùa của người dân Nam bộ, cũng vừa có trí tuệ trong suy nghĩ vì là người được giáo dục đàng hoàng. Lan cũng từng nghĩ: “Là phụ nữ thì mình phải chịu hy sinh”, nhưng với một người biết nghĩ rộng, Lan vẫn biết phân biệt được thế nào là đúng, thế nào là sai, cô biết khi nào mình cần phải hy sinh, khi nào mình cần phải mạnh mẽ ngừng lại. Mẹ của Điệp cũng từng nói: “Sự hy sinh của người phụ nữ cũng có giới hạn”, có lẽ vì vậy mà những người phụ nữ trong Lan và Điệp ai cũng có được sự kiên cường, mạnh mẽ vượt lên mọi rào cản khổ đau để giành lấy cuộc sống tươi đẹp cho mình, dù trước đó, họ là những người đã từng yêu tha thiết.
 
Cái bất ngờ lớn nhất của tui là biết được tin Hoàng Thái Thánh đã chọn Hoàng Vân Anh diễn vai Lan, thay vì Hồng Ánh. Tui đã từng ngờ vực, liệu cô diễn viên bé nhỏ này có đủ sức diễn một vai “để đời” và nặng ký như Lan không, nhưng cuối cùng phải công nhận Hoàng Vân Anh đã diễn tả một nhân vật Lan rất ngọt ngào và không hề gặp bất kì một trở ngại nào. Hình ảnh một cô Lan bé nhỏ chịu thương chịu khó, khi thì bi lụy khi thì mạnh mẽ đã được Hoàng Vân Anh thể hiện rất dễ chịu, và đi vào lòng người khiến cho nhiều khán giả phải thút thít chậm nước mắt.
 
Nhân vật Điệp của Đoàn Thanh Tài cũng là một sự đổi mới thú vị. Ở nhân vật này vừa có sự yêu thương vừa có sự hèn hạ. Sự hèn hạ đó đã có sẵn trong người và chỉ khi có “thời cơ” thì tính cách thật của Điệp đã bộc lộ rõ nét. Người ta đã từng gọi “nghèo hèn”, bởi cái nghèo nó thường gắn liền với cái hèn, nếu như con người vì nghèo mà đánh mất lòng tự trọng. Ban đầu, cái nghèo của Điệp được thể hiện ở chỗ anh đến nhà ông Phủ, trước một dinh phủ rộng lớn, anh lỡ tay làm rớt món đồ của mình nhưng lại trở nên lúng túng, không dám tìm, không dám nhặt. Rồi cái hèn cũng từ đó mà nảy mầm, sau khi Điệp đã kết hôn với Thúy Liễu, Lan có đến dinh phủ để thăm anh, thì Điệp không dám ra mặt chỉ dám núp sau cánh cửa.
 
Điệp khác xa mẹ của anh, bà tuy nghèo nhưng có được sự tự trọng và kiêu hãnh. Khi đến nhà quan phủ để “đòi con”, bà tự tin đối đáp với bà Phủ và cuối cùng đã làm cho bà Phủ trở nên tức tối vì thua cuộc. Cũng vì Điệp quá hèn, mà cả hai cô gái đã từng yêu anh thật lòng là Lan và Thúy Liễu đều quyết định cắt đứt tình cảm với anh và tự tìm cho mình một lối đi khác.
 
Điệp sau này ăn năn hối lỗi thì Lan cũng đã có chồng Tây, vào lúc cô chuẩn bị sang Pháp với chồng cũng là lúc Điệp là một thầy giáo làng dạy các trẻ nhỏ quanh xóm. Lan gửi lại đứa con của mình cho Điệp dạy dỗ, đó cũng là một cái kết đẹp mà Lan muốn dành cho Điệp.
 
Và dù không nói ra, nhưng tui biết cái mà Lan muốn Điệp dạy cho con của mình, đó chính là sự tử tế – Điều mà trước đó mẹ của Điệp đã rất cố gắng dạy Điệp nhưng lại không thành.

CỘNG ĐỒNG MẠNG – NHỮNG TÂM HỒN YẾU ĐUỐI, YÊU CHIẾN TRANH NHƯNG LẠI CHUỘNG HÒA BÌNH.

Posted in Cảm nhận on 26/11/2015 by Chuột Rain

ban-phim-1-201472493350Gọi một bộ phận “cộng đồng mạng” bằng một danh xưng là “Anh hùng bàn phím” thì có vẻ không đúng và không công bằng với họ lắm. Bởi thật ra, ai cũng có nhu cầu được thể hiện cá tính của bản thân mình, nhất là với Facebook, một nơi lý tưởng và tuyệt vời để mọi người có thể chia sẻ quan điểm cá nhân, là nơi để cái tôi được bộc lộ, và đó cũng là nơi để họ tương tác trao đổi cùng nhau và đặc biệt là bất cứ ai cũng phải dùng bàn phím để trao đổi chuyện trò thì danh xưng kia đâu còn hợp lý nữa.

Khi vào Facebook, cứ mỗi 1 giây, bạn bấm phím F5, là sẽ có một status mới xuất hiện. Đó chính là những sẻ chia từ cộng đồng người dùng Facebook, nhưng số lượng người dùng tương tác với với status đó (Like, comment, share) thì được tính bằng phút, giờ, ngày, tháng… chứ hiếm khi nào tính được bằng giây. Điều đó cho thấy, nhu cầu “muốn nói” vẫn nhiều hơn nhu cầu “muốn nghe”. Và chưa chắc gì, những điều “nghe” đã là đồng quan điểm với họ. Đó là điều dĩ nhiên, khi mỗi người là một cá thể khác nhau, và mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau.

Vì vậy, đừng gọi những người thích được “đấu tranh” và bảo vệ quan điểm của mình là “Anh hùng bàn phím”, điều đó là vô nghĩa với thế giới mạng này.

Mặc khác, người dùng facebook họ thật ra cũng chỉ là những “tâm hồn yếu đuối”, tuy thích chiến tranh bằng ngôn ngữ nhưng cũng lại là thành phần cực kì yêu chuộng hòa bình. Họ lo lắng về một tương lai phía trước, thế giới này sẽ ra sao khi cô ca sĩ A không công nhận cô ca sĩ B là Diva. Họ bắt đầu tra từ điển, và đưa ra những kiến thức uyên thâm về âm nhạc, họ bắt đầu phân tích những quảng treo, nốt trầm, những nốt nhạc bắt đầu được đưa ra trên bàn nghị luận, hệt như một phó giáo sư âm nhạc đang trình giảng trước hàng trăm sinh viên mới bước vào năm nhất.

Đặc biệt, cư dân mạng cũng sẽ rất lo lắng, thế giới này sẽ như thế nào khi cô MC A chê một cô ca sĩ nọ mặc chiếc váy quá xấu. Họ sẽ kêu gào lên: “Đừng làm tổn thương người khác nữa!” dẫu cho chiếc váy đó có xấu thiệt hay thế nào đi chăng nữa.

Nhưng “cư dân mạng” là ai? Họ có thể là một cậu bé mới lớn, viết chữ nghĩa để biện luận bằng một ngôn ngữ xì tin dâu (đọc hoài cũng không hiểu hết ý). Họ cũng có thể là một cô nàng trót yêu hòa bình đến nỗi nhìn nơi đâu cũng thấy tổn thương. Cư dân mạng họ có thể là một người bình thường trong xã hội, nhưng họ cũng có thể là một thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp sống trên mây. Cô tiên ấy hiển nhiên là biết tiếng Việt, nhưng vì là thần tiên có nhiều phép màu nên cô ấy phải chứng mình cho mọi người thấy mình cũng biết tiếng Anh. Nhưng rồi thật ra, với một câu câu tiếng Anh giản đơn, cô tiên ấy đã phải sửa đi sửa lại đến 5 lần mới đúng ngữ pháp.

Điều đó cho thấy bất kì ai cũng có nhu cầu được tranh luận, dù cho mình có là ai, trình độ hiểu biết đến mức nào, thì với thế giới mạng, mình vẫn luôn là nắng. Vì mình là nắng, nên mình tự cho phép mình được chói chang ở mọi lúc mọi nơi. Đó cũng là một công lực mà chỉ có nắng mới có được.

Ngoài việc họ có một “tâm hồn yếu đuối”, thì cư dân mạng còn là người rất nhẹ dạ cả tin. Họ sẵn sàng tin vào những điều “nghịch lý” có trong xã hội này là thật, mà đôi khi không cần kiểm chứng.

Có một dạo, trên facebook được mọi người share rần rần thông tin hủ tiếu gõ sở dĩ có nước lèo ngọt là do người chế biến đã bỏ trùng chỉ và chuột chết vào để ninh chung với xương. Thông tin ấy đã từng làm “chấn động” cộng đồng mạng một thời. Nhà nhà tẩy chay hủ tiếu gõ, người người lên án kêu gào và bắt đầu thảo luận gay gắt về đạo đức kinh doanh. Nhưng rồi câu chuyện cũng tạm lắng xuống, không có bất kì một “cư dân mạng” nào thấy được trong tô hủ tiếu của mình có trùng chỉ hay những con vật tương tự cả.

Cũng cách đây vài tháng, có một tin trên Fanpage rao vặt về loại cà phê pha sẵn với giá 150 ngàn/5 lít. Nhà nhà đổ xô vào chửi bới, làm ăn sao thiếu ý thức quá vậy? Tại sao lại có thể bán một loại “hóa chất” có mùi giống như cà phê. Họ tin tưởng vào những điều họ nhìn thấy đến mức họ không cho phép mình dừng lại và suy nghĩ. Và sau đó, họ lại dùng “cái-đầu-chưa-suy-nghĩ” đó mà tranh luận với mọi người.

Tôi mạo mụi click vào, ngắm nghía Fanpage đó, ngồi đọc từ đầu đến cuối tất cả những bài post của Fanpage. Và tôi chợt nhận ra rằng, đây không phải là một Fanpage bán hàng. Tôi hoài nghi về những dòng tin rao vặt được viết tỉ mỉ, và sơ sót có chủ ý của người tạo content, và cuối cùng tôi vỡ lẽ ra: Một campaign mới của một thương hiệu cà phê nào đấy sắp ra đời. Vì sao đó là một campaign mới? Rất dễ dàng để nhận ra khi thấy người bán luôn miệng bảo rằng cafe của mình là Bẩn và được bán lại cho rất nhiều quán xá cafe lề đường. Họ cố tình tạo ra một lối suy nghĩ: Tất cả quán cafe lề đường đều được làm từ hóa chất. Và cách để an toàn là nên tìm một thương hiệu cafe có uy tín để mua.

Khi nhận ra điều đó, tôi thử để lại một comment như thế này: “Agency nào chạy campaign này hiệu quả quá vậy?”, thế là nick của tôi bị ban, vì trót làm bại lộ kế hoạch.

Gần đây, có một thông tin về nồi lẩu có chuột chết mà thực khách trót ăn ở một quán lẩu ở Q. Phú nhuận. Để giúp phần tin tưởng, người viết đã chụp hình lại làm bằng chứng rồi mới đăng lên, vừa kể lể, vừa có hình minh họa hẳn hoi. Hỏi sao mà không tin cho được.

Tôi vào status đó, hầu như là những comment sợ hãi, không tin vào mắt mình. Họ kêu gào phải tẩy chay quán ăn đó, họ phanh phui những kinh nghiệm ghê sợ để có một nồi lẩu ngon. Họ bày cách để “trả thù” một quán ăn mà đôi khi họ chưa biết quán đó là quán nào.

Điều đó cho thấy, “cư dân mạng” đôi khi rất yếu mềm. Họ đa nghi và sợ hãi nhưng cũng dễ tin đến mức thấy đâu cũng là… trần trụi. Từ cái tin tột cùng đó, họ kêu gào lên quan điểm của mình: Hãy tẩy chay, Hãy dẹp ngay, Hãy dừng lại…

Nhưng rồi, khi câu chuyện qua đi, nhường chỗ cho một cuộc tranh luận khác trỗi dậy. Họ sẽ ít có dịp nhìn lại, những lần tẩy chay hớ hênh ấy mình trót đã gây ra những gì? Những người lao động kiếm sống bằng nghề bán hủ tiếu gõ có những tháng ngày ế trơ trọi vì thông tin thất thiệt. Những quán cafe chứa đầy những tin đồn. Và mới đây là một quán lẩu có chuột chết.

Cư dân mạng, họ dễ tin như thế đấy. Nhưng có lúc họ lại không có thói quen chấp nhận. Thật lạ đời. Ngày hôm nay, họ sẽ nói rằng: Nhỏ đó mà là MC cái gì, dẫn vô duyên bà cố! Thằng đó mà là nhà văn cái gì, nói chuyện vô duyên dễ sợ. Má kia mà stylist kiểu gì, ăn nói bậy bạ thí mồ.

Rồi ngày hôm sau, họ sẽ quên ngay câu chuyện đó, chắc chắn là vậy. Hết chuyện 3 cô rồi lại đến chuyện 5 bà. Trong 5 bà, tui thấy chẳng có bà nào xứng danh là diva cả. Diva là phải thế này thế kia thế nọ. Rồi cuối cùng hỏi lại: Ủa, mà Diva nghĩa là gì vậy mậy?

Vì vậy, với những người cùng dùng mạng xã hội để giao tiếp, chúng ta cần phải thông cảm và sẻ chia với nhau. Bởi thật ra, chúng ta đều là những tâm hồn yếu đuối cả, chúng ta đều lo sợ về thế giới này rồi sẽ ra sao, chúng ta đều bao dung để hiểu được người kia sẽ tổn thương như thế nào… Nên dẫu cho có đôi lần, chúng ta có gào rú với ai đi chăng nữa, thì thật ra, chúng ta đều là những người nhẹ dạ sống trong nỗi sợ hãi văn minh.

Chap 6: Tình yêu đầu trôi xa, dư âm để lại…

Posted in Truyện on 07/11/2015 by Chuột Rain

anh-nho

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Phần 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Phần 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…

Kể từ khi mối tình đầu đỗ vỡ, K càng lúc càng trở thành một người lạnh lùng và sống khép mình hơn. K không có niềm tin vào bất kì một người nào, và cuộc sống của cậu ấy cũng bắt đầu phủ một màu đen huyền bí.

K đã nghỉ làm ở công ty cũ và tìm việc ở một môi trường mới, là công ty mà K và tôi đang làm bây giờ. K bảo đó là cách để K tìm quên tất cả mọi thứ và để lòng mình không phải bận bịu với những ánh mắt dèm pha của đồng nghiệp xung quanh.

Nhưng thật sự thì K không thể quên. K kể rằng thời gian đầu làm việc ở môi trường mới, nhìn vào ai K cũng thấy sợ hãi. K nhớ tới những khuôn mặt người đã phát ra những tràng cười sảng khoái khi K bắt đầu dọn đồ đạc ra đi. K nhớ tới khuôn mặt của gã sếp già có hai hàng ria mép và hành động tất tả tròng quần áo vào người giữa đêm tối hôm ấy.

Có một lần, K nhìn một anh bạn đồng nghiệp cùng phòng lại có nét hao hao giống như gã sếp cũ, K đã suýt nhào vào làm một trận ẩu đả nếu như không có sự can ngăn của mọi người.

K kể xong rồi lại phá ra cười chua chát. K bảo, lúc ấy nhìn ai cũng thấy đáng sợ. Nhìn ai cũng giống như họ đang giữ một âm mưu hay một bí mật nào đó mà mình cần phải đề phòng.

Tôi bèn hỏi K:

  • Thế tớ có đáng sợ không? – Thật ra tôi cũng thắc mắc về chính bản thân mình, không biết tôi trong suy nghĩ của K sẽ như thế nào.
  • Có. Nhưng nếu như cậu ở trong bóng đêm thì không. Lúc đó cậu lại trở nên yếu đuối và run rẫy.

Tôi thừa nhận là K nói đúng. Tôi sợ hãi bóng tối như sợ một thế lực vô hình nào đó đang rình rập cuộc sống xung quanh mình. Bóng đêm làm cho tôi trở nên mất kiểm soát và nhìn ai cũng thấy trở nên xa lạ. K thì cứ một mực trấn an với tôi rằng bóng đêm không đáng sợ lắm, nếu như cậu thật sự tin vào điều đó.

K thật sự tin vào bóng đêm kể từ khi cậu phát hiện ra đôi mắt mình có khả năng ánh lên như hai ngọn lửa. Đó cũng là cách để cậu ấy soi rọi mọi thứ trong đêm và không có điều gì qua mắt được cậu ấy.

K vừa đốt điếu thuốc vừa kể cho tôi nghe về khoảng thời gian đầu sau khi cậu và người yêu đi mỗi người mỗi ngã, K đã nhốt mình vào căn phòng nhỏ hẹp này, xung quanh chỉ phủ một màu tăm tối. K tìm quên bằng cách vẽ những bức tranh mà có lẽ chỉ mình K mới hiểu. Nhưng K bảo đó là linh hồn của K đã bị đánh cắp. K đã vẽ chính linh hồn của mình, mỗi ngày một hình hài khác nhau, và hằng đêm K đã dùng những bức tranh đó để tìm lại chính mình.

Khi cậu ấy cần người để tâm sự, những linh hồn lặp tức sẽ phủ quanh căn phòng này. “Không có gì thú vị bằng việc tâm sự những nỗi buồn của mình cho chính mình nghe”. K chốt lại với tôi như vậy, khi tôi đưa ánh mắt sững sốt nhìn về phía cậu bạn đồng nghiệp của mình.

Ngồi trò chuyện với K, đôi khi tôi có cảm giác yên bình pha lẫn niềm sợ hãi. Tôi có cảm tưởng như thế giới ngoài kia không phải dành cho K. Cậu ấy tự xây cho mình một thế giới biệt lập, bất khả xâm phạm. Cậu ấy có thể vẫy vùng trong một màn đêm u tối nhưng lại trở nên co ro khi bước ra cuộc sống bên ngoài. Nhiều lần tôi muốn tìm một cách nào đó để K có thể hòa nhập với mọi người xung quanh, để cậu ấy có thể tươi cười và chuyện trò với các đồng nghiệp khác, nhưng cũng có lúc tôi nghĩ điều đó là không cần thiết với K.

K nên có một thế giới của riêng mình để K có thể tung hoành với những trò ma mị của cậu ấy, và cũng là cách để K tìm quên, hoặc cũng chẳng cần phải quên, vì K đã xem tất cả là một dư âm buồn hệt như những nốt nhạc mà cậu ấy đã từng đàn trong đêm khuya hôm ấy.

Tôi bó gối ngồi nhìn K đang rít một hơi thuốc, ánh đèn từ phía bên ngoài cửa số hắt vào làm cho khuôn mặt của K đổ bóng xuống giữa căn phòng nhỏ hẹp. Khuôn mặt của K lúc này giống hệt như những hình hài mà cậu ấy đã vẽ trong các bức tranh treo đầy trong phòng.

Không dưng tôi lại muốn xé toẹt mảnh áo phong phanh của K để lộ ra những đường cơ bắp như những khối hình tương phản dưới ánh sáng loe loét này. K đưa mắt sang nhìn tôi, tôi nhận thấy đôi mắt ấy không còn rực lửa nữa. Đó là đôi mắt buồn ươn ướt như một mặt hồ phẳng lặng bỗng dưng có ai đó thả vài hòn đá xuống để khuấy động một buổi tối yên bình.

K vẫn lặng lẽ nhìn tôi, bất chấp cho tôi đang đào bới từng ngóc ngách trong tâm hồn của cậu ấy.

Lúc này tôi mới thật sự tin lời K nói, bóng đêm không đáng sợ như tôi nghĩ.

Chap 5: Nếu vì tình yêu, K có tội gì đâu…

Posted in Truyện on 30/10/2015 by Chuột Rain

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu-buon-2

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya

Phần 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Bên ngoài trời cứ mưa rả rích, K vẫn cứ đàn và hát cho tôi nghe hết câu chuyện tình này đến những câu chuyện khác. Tôi tựa vào vai K, vừa có cảm giác được bình yên vừa có cảm giác thấy tim mình thổn thức.

Những bóng người vẫn còn hiện hữu xung quanh chúng tôi, “họ” cũng ngồi yên lặng như muốn cùng tôi ngồi nghe K kể chuyện. Lúc này tôi mới hiểu rằng cậu bạn của tôi không hề cô độc như mọi người vẫn hay nghĩ. Cậu ấy luôn có người nghe những lời tâm sự của mình trong đêm và luôn có rất nhiều người bên cạnh mỗi khi buồn.

Bất giác K ngưng hát, rồi quay sang nhìn tôi, ánh mắt buồn buồn, rồi hỏi:

  • Cậu có yêu bao giờ chưa?

Tôi lắc đầu nói “Chưa”, nhưng thật ra ánh mắt của tôi đã trả lời là “Có”. K thì chỉ tin những điều tôi trả lời bằng mắt, nên cậu ấy thản nhiên hỏi tiếp:

  • Bây giờ hai người còn quen nhau không?
  • Chia tay lâu rồi!

Tôi trả lời ngắn ngọn rồi không muốn nói tiếp nữa, bèn quay sang hỏi K:

  • Còn cậu? Đã yêu bao giờ chưa?

Hỏi xong rồi tôi lại thấy câu hỏi của mình thừa thải vô cùng. Nhưng K không chú ý đến nét ngượng ngùng lộ rõ trên khuôn mặt của tôi, cậu ấy thản nhiên trả lời:

  • Có. Nhưng cũng giống như cậu, mọi chuyện đã lở dở cả rồi.

 K nói bằng giọng trầm buồn, hai hàng mi khép hờ tựa như hai chiếc lá đang rũ mình xuống giữa buổi chiều cuối thu yên ả. K châm mồi điếu thuốc, thở dài nhìn xa xăm.

  • Chúng tớ chia tay cách đây hai năm. Quen nhau cũng hơn mười năm rồi đấy chứ.

K kể bằng giọng bình thản, nhưng đó là một câu chuyện buồn.

Cuộc tình của K kéo dài suốt mười năm, bắt đầu từ khi cả hai còn là sinh viên ngồi trên giảng đường Đại học. Sau khi ra trường, K và người yêu được nhận vào làm ở một công ty thiết kế lớn, là một niềm mơ ước của biết bao người.

Môi trường công sở đôi lúc rất dễ khiến cho người ta phải thay đổi diện mạo của mình, hằng ngày phải khoác lên người một bộ mặt khác để thích nghi với mọi thứ xung quanh.

Thời gian đầu K chưa quen với việc đó, nên cậu ấy liên tục bị mọi người nhìn với ánh mắt dè bĩu pha lẫn xem thường. Tuy vậy, K cũng là người bất cần mọi thứ. Cậu ấy yên vị với công việc của mình và không nghĩ ngợi về mọi thứ xung quanh. Đó cũng là cách để cậu ấy bỏ ngoài tai với những lời đàm tếu về mối quan hệ của K và người yêu công sở.

Người yêu của K thì hoàn toàn ngược lại. Những ngày tháng khó khăn của cuộc sống sinh viên rồi cũng chìm quên nhường chỗ cho một cuộc sống đầy đủ và nhiều mối quan hệ xả giao hơn, nên đã khiến cho cô ấy ngày càng thêm xinh đẹp.

K đủ nhạy cảm để thấy người yêu của mình thay đổi nhưng cũng không trách móc điều gì. Cách K yêu một ai đó, hoặc không đồng tình với ai đó thường chỉ là sự im lặng. Nhưng tôi tin chắc ánh mắt của K lúc đó là một dòng nước chảy miên man, đìu hiu, lạnh lẽo. Người yêu của K chắc hẳn chưa bao giờ nhìn vào mắt K để thử tìm kiếm trong đáy mắt cậu ấy có biết bao điều chất chứa như cách tôi vẫn thường làm với K. Có lẽ vậy mà cậu ấy không biết được những đổi thay của mình đã làm cho K nhiều lần vẽ nên những bức tranh tối tăm, u uất.

Có một lần, K bắt gặp người yêu mình tư tình với sếp vào buổi chiều tối ngay lúc công ty vắng người. Đó là một ngày mưa cuối tuần cả hai đều nán lại văn phòng để làm nốt những việc còn dang dở. K và người yêu tuy làm chung một công ty nhưng lại khác phòng ban, nên đôi khi không thể thường xuyên cận kề với nhau trong công việc. Cuối ngày, K ngồi chờ người yêu ngay tại cổng công ty, nhưng vẫn không thấy bóng người nào xuất hiện. Bên ngoài, mưa đã tạnh, những vì sao lấm lem bắt đầu mắc trên bầu trời. K nhìn dòng người qua lại hối hả trên đường mà lắm lúc tưởng đó là một mảnh lưới ai đang cố tình giăng.

Đồng hồ đã điểm 10h đêm. K quyết định trở lên văn phòng và mở tung cửa phòng làm việc của người yêu để tìm kiếm.

Trước mắt K là một gian phòng tối đen như mực, không có một ánh đèn. Nhưng tiếng hốt hoảng của một cặp đôi trong phòng đã giúp K hiểu được đó không phải là căn phòng trống. K định thần rồi quét ánh nhìn xung quanh, và giật mình khi thấy chiếc áo của người yêu đang nằm vất vưỡng trên bàn làm việc.

Hai ánh mắt của K lúc này tự dưng lại lóe lên như hai ngọn lửa. Trong đêm đen K nhìn thấy người yêu của mình đang để cho một gã sếp già vui cơn thú tính.

K tiến tới túm lấy cổ của gã sếp già ngoài 40 rồi chau may quay sang nhìn người yêu của mình, ánh mắt K vẫn còn vẹn nguyên hai ngọn lửa đang phừng phực cháy.

Nhưng chẳng có một cuộc ẩu đả nào xảy ra. K thả lỏng tay của mình và gã sếp bắt đầu lồm cồm kiếm tìm quần áo. K lại quay sang nhìn người yêu của mình thêm lần nữa nhưng hai ngọn lửa đã mất lúc nào, thay vào đó là hai dòng nước chảy. Ánh mắt của K lúc này long lanh đủ cho người ấy nhìn vào mắt K để tự soi chính tâm hồn mình.

K lặng lẽ quay đi và đóng cửa phòng lại, tiếng chốt cửa phát ra một âm thanh đủ để cả ba nghe được, và tiếng động ấy cũng là dấu chấm hết cho cuộc tình kéo dài suốt 10 năm của K.

Đêm hôm đó về tới nhà, K nâng niu phím dương cầm của mình như chính cậu ấy đang nâng niu, mơn trớn với người yêu. Vậy mà tiếng dương cầm lại phát ra những thanh âm thê lương não nuột, như nó cũng vừa hay chuyện mà buông ra những tiếng thở dài ai oán.

K ngưng không chơi đàn từ lúc đó. K không muốn những ngón tay của mình lại vô tình đánh thức một linh hồn thương tổn đang ẩn trốn bên trong chiếc dương cầm ma mị ấy.

Chap 4: Nếu rảnh thì cứ hát cho nhau nghe

Posted in Truyện on 29/10/2015 by Chuột Rain

Playing_guitar

Ngoài tài vẽ và chơi đàn, tôi còn phát hiện ra K có một giọng hát khá hay. Nhưng rất ít khi nào tôi nghe K ngân ca bất kì một câu hát nào đó. Có lẽ sở thích ấy cũng đã được K cất vào một ngăn ký ức cũ kĩ kể từ ngày K ngừng không chơi đàn nữa.

Những lúc buồn hay vui K đều dành toàn bộ thời gian của mình vào những bức tranh có những gam màu tăm tối. Tôi ủng hộ sở thích của K và đôi lúc cũng thấy xấu hổ với chính bản thân khi nhìn lại vẫn không thấy mình có một chút tài cán gì cả. Nhưng nhìn cách K đặt hết cả tình cảm của mình vào nghệ thuật làm cho tôi cảm thấy K đang sống ở một thế giới khác, hoàn toàn xa lạ với thực tại.

Khi K cầm cọ vẽ lên giấy những nét đầu tiên cũng là lúc tôi thấy K đã bắt đầu thoát ra khỏi thế giới này. Cậu ấy như quên mất tôi đang ngồi bên cạnh và cứ chầm chầm vào những đường nét trong tranh. Ánh mắt K sắc lẻm với hai ánh lửa bập bùng như muốn thiêu rụi tất cả những ai cản trở cậu ấy.

K đang vẽ một bức tranh “Mưa đêm” để tặng tôi. Đó là lời hứa mà suốt hơn hai tháng thân quen nhau K vẫn chưa vẽ được. Tôi thực sự không có thú vui ngắm tranh, và cũng chẳng hiểu biết sâu xa về những nét đẹp tiềm ẩn mà những người làm nghệ thuật cố tình tạo ra để đánh đố mọi người. Nhưng nếu đó là một bức tranh dành riêng cho tôi và mang những tính cách của tôi như lời K đã hứa thì đó quả thật là một điều tôi rất chờ đợi.

Đã rất nhiều lần K gọi tôi đến ngồi bên cạnh K, để giúp cho cậu ấy có thể vẽ được một cơn mưa đêm phảng phất những câu chuyện buồn (K bảo đó chính là tôi). Nhưng mọi thứ đã khiến cho tôi rơi vào hụt hẫng. Cuối cùng thì chẳng có bức tranh “Mưa đêm” nào được hoàn thành cả. K đã đạp đổ giá vẽ, bẽ gãy cây cọ của mình trong nỗi tức giận, và kêu gào lên mặc cho tôi vừa ôm K vừa khóc tức tưởi.

Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh K bất lực với chính bản thân mình. K đã không vẽ được bức tranh “Mưa đêm” theo đúng suy nghĩ của K. Đều đó vô tình đã làm cho tôi cảm thấy áy náy vì có lẽ do tôi mà K phải đạp đổ chính những thành quả mà K đã rất cố gắng.

  • Đó không phải là Mưa, đó chỉ là những giọt nước vô nghĩa. Cậu hiểu không, hiểu không, hiểu không?

K gào lên như một kẻ ngủ mê trong giấc mộng và sau khi tỉnh giấc mới chợt phát hiện ra mọi thứ xung quanh không hề như những gì mình nghĩ. Tôi lúc ấy chỉ biết ôm chầm lấy K, giữ chặt khuôn mặt của cậu ấy nhìn thẳng về phía mình. Tôi cố tìm sâu trong đáy mắt của cậu ấy nhưng không thấy hai ngọn lửa ở đâu cả. K bên cạnh tôi cũng có lúc yếu mềm như bao người khác. Tôi chạnh lòng rồi khóc nức nở.

Thật sự tôi chẳng cần bức tranh “Mưa đêm” nào cả. Tôi chỉ cần những đêm lạnh lẽo như thế này và có K bên cạnh. Đó là những điều ấm áp nhất mà K có thể mang đến cho tôi. Tự dưng lúc này, tôi ước đôi mắt của cậu ấy là hai ngọn lửa. Có lẽ tôi đã quen với điều ấy hơn là việc nhìn cậu ấy khóc.

Không dưng tôi lại đưa ra một đề nghị: “K có thể hát cho tôi nghe được không?

Tôi chưa bao giờ yêu cầu K làm bất cứ điều gì vì tôi, nhưng không hiểu sao lúc này tôi lại muốn nghe cậu ấy hát. Tôi đưa mắt nhìn K để tìm kiếm một tia hy vọng phát ra từ đáy mắt còn long lanh nước của cậu ấy. Rồi bất ngờ K đã cất giọng lên, hát cho tôi nghe trong một đêm khuya buồn và có quá nhiều nước mắt.

Giọng hát của K cũng ma mị không kém gì những bức tranh mà K đã từng vẽ. Nhưng tôi cũng chỉ cần có thế. Khi có K bên cạnh, bất cứ điều gì xảy ra cũng khiến tôi cảm thấy yên lòng. Tôi chỉ mong tâm hồn nghệ sĩ kia đừng bao giờ tổn thương thêm một lần nữa. Dẫu tôi biết đó là điều rất khó ngưng với K.

Khi K khép mắt mình lại và ngân nga từng câu hát, tôi chợt phát hiện ra có quá nhiều bóng người thoắt ẩn thoắt hiện trong chính căn phòng nhỏ hẹp này, như chính những lời hát của K đang thê lương:

Những bóng người lẩn khuất trong đêm

Giọt sương khuya đã đậu vai mềm

Em nơi nào trong nỗi đau tiền kiếp

Ta kiếm tìm suốt nửa đời nhau…

Những bóng người cứ vây quanh chúng tôi như chính họ đã bước ra từ các bức tranh mà K đã vẽ. Có lẽ đây là lần đầu “chúng tôi” được nghe K hát. Tôi say sưa thả hồn mình theo từng tiếng hát của K và chỉ thầm ước có thể mãi được bình yên bên cạnh cậu ấy như lúc này. Tôi chỉ mong sau những khoảng thời gian dài mệt mỏi với đủ thứ nghĩ suy và bộn bề trong cuộc sống, tôi có được những giây phút thư thái bên cạnh K để ngồi yên lặng nghe cậu ấy đàn và hát lên những tâm sự mà cậu ấy chôn giấu sâu tận đáy lòng mình. 

K cứ mãi say sưa hát mà không hay tôi đã nắm chặt tay cậu ấy từ lúc nào…

(Trích: Tôi và những ký tự)

Xem lại

Phần 1Đồng nghiệp cũ

Phần 2: Hai ngọn lửa nơi khóe mắt

Phần 3: Người họa sỹ trỗi cung đàn giữa đêm khuya